- Jun
- 29
Mẹ tôi luôn nói nếu không lấy bố thì ‘xanh cỏ’ lâu rồi
Đọc những câu chuyện của các chị, các cô trên mục Tâm sự mà tôi thấy thật buồn cho họ. Phải chăng cho đến bây giờ, họ vẫn chưa được hưởng hạnh phúc thật sự từ đức lang quân của mình. Tôi thấy hạnh phúc thay cho những người vợ được người chồng hết mực yêu thương, chăm sóc. Và tôi thấy mẹ tôi, chị em tôi chính là những người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian bởi bố tôi là một người chồng, người cha tuyệt vời. Điều mong ước lớn nhất đời tôi là sau này có được người chồng tuyệt vời như bố.
Tôi xin giới thiệu sơ qua về gia đình tôi. Bố mẹ tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi, nhưng bố vẫn còn phong độ lắm. Chị gái tôi 34, còn tôi 24 tuổi. Cái thời xưa thế nhưng bố mẹ vẫn sinh chúng tôi cách xa nhau như vậy. Những năm tháng đói khổ của tuổi thơ chị em tôi vẫn được mẹ kể lại cho nghe. Thôi thì không nói về cái thời xa xưa ấy vì thời đó ai cũng khổ như nhau.
Bố ở xa, mẹ tôi vừa làm việc nhà nước, vừa bươn chải ở ngoài để kiếm thêm tiền nuôi hai đứa con. Có lẽ vất vả quá nên sức khỏe của mẹ xuống nhanh chóng, mẹ đành phải về nghỉ mất sức, ra buôn bán nhỏ lẻ để kiếm tiền. Khi tôi được ba tuổi, gia đình tôi sum họp và sống những tháng ngày tràn ngập tình yêu thương cho đến hiện tại.
Bố mẹ tôi đến với nhau bằng tình yêu chân thành và sâu sắc. Từ nhỏ đến bây giờ tôi chưa thấy bố nặng lời với mẹ bao giờ. Những tranh cãi, những xung đột bố luôn luôn là người làm dịu không khí xuống. Bố bao giờ cũng nhỏ nhẹ, từ tốn, đó là cái tinh tế của người đàn ông rất yêu thương vợ con nhưng kiên định mà không nhu nhược.
Mẹ tôi ốm yếu bởi những tháng ngày vất vả trước kia gồng gánh chăm sóc cho gia đình. Mẹ hay ốm bất thường, có thể hôm nay đang ngồi vui vẻ, cười nói cùng mọi người nhưng chỉ ngủ qua đêm dậy là đau đầu, nôn ọe, không ăn uống được. Thể chất yếu, gầy lại không ăn uống nên mẹ tôi nhìn như xác không hồn. Vậy mà bố chẳng kêu la câu gì, vẫn chăm sóc mẹ từng ly từng tý.
Tôi phải công nhận rằng, dù chúng tôi có chăm sóc mẹ đến đâu đi chăng nữa cũng không thể bằng bố tôi được. Thôi thì đủ tất cả, bố tôi tiêm, truyền cho mẹ, thậm chí xuống bếp nấu cháo, pha chế thức ăn cho mẹ. Bố làm hết việc nhà từ quét nhà đến rửa ấm chén, nấu cơm… mà chẳng thấy phàn nàn một tiếng (chúng tôi không có nhiều thời gian ở nhà vì chị tôi lấy chồng nhưng đang đi làm ở xa, còn tôi học đại học nên cũng xa nhà).
Khi mẹ tôi mổ ruột thừa, bố vẫn giấu hai chị em tôi vì sợ chúng tôi lo lắng. Một mình bố vẫn đi về từ nhà đến bệnh viện đều đặn hàng ngày để chăm sóc mẹ tôi. Đến lúc mẹ tôi khỏe hơn, bố tôi mới hề hà thú thật với chúng tôi là mẹ tôi nằm viện. Dịp đó bố tôi gầy đi trông thấy vì vừa phải chăm vợ nằm viện, vừa phải chăm sóc cô em ruột không chồng, con đau ốm vì căn bệnh ung thư (nhà cô ở cạnh nhà chúng tôi). Vậy mà chúng tôi vẫn không nghe một tiếng than thở gì từ bố.
Lúc mẹ tôi khỏe mạnh thì những công việc nhà bố mẹ tôi vẫn làm chung như thế. Mẹ tôi vẫn hay nói với mọi người rằng, nếu không lấy được bố có lẽ mẹ đã “xanh cỏ” từ lâu rồi. Có lẽ lòng mẹ tràn ngập hạnh phúc khi có bố bên cạnh.
Bây giờ tuy tuổi đã cao, nhưng bố mẹ tôi vẫn không thiếu đi cái lãng mạn của thời trai trẻ. Gần như bữa cơm nào bố cũng gắp thức ăn cho mẹ vì bố biết mẹ tôi ăn uống kém, thể chất lại yếu. Cơm nước xong mẹ lại pha trà để hai người thư giãn sau bữa ăn, nó như cái thú vui khó bỏ.
Nếu có việc gì phải đi xa nhà vài ngày thì bố tôi sẽ điện về cho mẹ ngay khi vừa đến nơi để mẹ biết bố đi đường an toàn, rồi sau đó ngày nào bố cũng gọi điện về hỏi thăm mẹ có khỏe không, nhà có xảy ra việc gì không. Không chỉ thế, bố còn gọi điện thông báo cho tôi biết bố đang đi vắng vài ngày, dặn tôi nhớ gọi điện về nhà hằng ngày cho mẹ vui. Thử hỏi xem, có ai tâm lý hơn như thế được nữa không?
Bố tôi chẳng nề hà bất cứ công việc gì, bố sửa điện, sửa xe, lau quạt cho mới, sửa máy móc hư hỏng trong nhà… Bố vẫn nói đùa với chúng tôi rằng, biết cái gì thì khổ cái ấy. Nói thế nhưng tôi thấy bố chẳng kêu khổ bao giờ, làm được cái gì tâm đắc lại khoe mẹ con tôi ngay. Bố tôi được mọi người trong khu dân cư nể trọng bởi cái tính phúc hậu.
Hễ nhà ai có người ốm là đến hỏi bố tôi, thôi thì đủ cả từ trẻ con, thanh niên cho đến các cụ già. Bố tôi đều đi đến xem bệnh cho họ bất kể thời tiết và thời gian mà không bao giờ kể công. Có những người ngại quá, muốn trả ơn bố tôi nhưng biết tính bố họ chỉ mang đến gói bánh hay ít chè để bố tôi nhâm nhi và tỏ chút lòng thành của họ.
Niềm kiêu hãnh của gia đình tôi là có được một người bố tuyệt vời như thế. Tôi không biết sau này tôi sẽ có được một người chồng như thế nào nhưng tôi luôn hy vọng sẽ được chồng tôi quan tâm và chăm sóc như bố vẫn làm với mẹ tôi.
Xã hội ngày càng văn minh, phát triển nhưng không hiểu sao lại vẫn có những người đàn ông có cái nhìn hạn hẹp như vậy. Họ lấy vợ cũng có tình yêu, chẳng ai ép buộc họ cả. Vậy mà khi lấy về họ lại đối xử với vợ mình như ban ơn. Nỗi khổ đó phải chăng họ chưa từng nếm nên họ thấy chẳng có gì là đau khổ, tủi hờn.
Hỡi những người chồng, người cha đang bị lên án kia ơi, hãy thức tỉnh cho vợ con được hưởng hạnh phúc đi. Họ cũng là người, là xương thịt, là một nửa của cuộc đời các anh mà.

Bạn có muốn gởi bài thảo luận? Điền thông tin thảo luận vào form dưới đây: