<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Duanails.com &#187; Góc tâm tình</title>
	<atom:link href="http://duanails.com/category/goctamtinh/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://duanails.com</link>
	<description>Trang web của những người bạn làm nails, tin tức giải trí, truyện vui, clip vui, xem phim online, hài kịch, nhạc, tâm sự, chia sẻ thông tin, tán gẫu, nơi quy tụ anh em xa gần trò chuyện</description>
	<lastBuildDate>Wed, 16 Mar 2011 15:06:07 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=abc</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Bỏ chồng lấy Tây</title>
		<link>http://duanails.com/b%e1%bb%8f-ch%e1%bb%93ng-l%e1%ba%a5y-tay/</link>
		<comments>http://duanails.com/b%e1%bb%8f-ch%e1%bb%93ng-l%e1%ba%a5y-tay/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 16 Mar 2011 15:06:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Bỏ chồng lấy Tây]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/b%e1%bb%8f-ch%e1%bb%93ng-l%e1%ba%a5y-tay/</guid>
		<description><![CDATA[Nhiều người không biết nói tôi thật xấu, bỏ chồng lấy Tây, giầu hơn. Nhiều người đàm tiếu, nhưng tôi hạnh phúc.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Nhiều người không biết nói tôi thật xấu, bỏ chồng lấy Tây, giầu hơn. Nhiều người đàm tiếu, nhưng tôi hạnh phúc.</strong></p>
<p>Bất ngờ mà cũng chẳng bất ngờ cho lắm, hai vợ chồng tôi không sống chung 4 năm rồi. Khi ở bên anh T, cái gì tôi làm cũng bị coi là sai, lúc nào tôi cũng là con ngu, ngày nào tôi cũng buồn. Tôi hỏi anh câu gì về việc cần bàn trong cuộc sống anh cũng sẽ trả lời không biết hoặc không trả lời. 4 năm chúng tôi không nói chuyện gì ngoài đón con chưa.</p>
<p>Đến một ngày, anh khoe, anh có bồ, xinh và có học lắm. Tôi trả lời anh, không thể so sánh như vậy được vì quan điểm về có học và có giáo dục của tôi và anh khác nhau. Anh nghĩ tôi sẽ cam chịu và chấp nhận. Đến một ngày, anh hỏi tôi rằng em có còn yêu anh nữa không. Tôi trả lời &#8220;Không, em không yêu anh&#8221;&#8230;</p>
<p>Bình minh hôm nay tôi thức dậy, kỷ niệm một năm rồi từ ngày tôi bắt đầu sống chung với J Federick. Chào buổi sáng bằng một nụ hôn, J làm đồ ăn sáng. Mỗi ngày J đều có một câu hỏi &#8220;Hôm nay thế nào?&#8221; và nhiều câu trả lời khác nhau. Đồ ăn tôi nấu luôn được bạn bè khen rất ngon. Giờ chiều nào tôi cũng được nấu và có người ăn cùng. Mọi chuyện đều được cùng bàn bạc và lên kế hoạch, cho dù là chuyến picnic nhỏ. J thích ăn đồ ăn Việt Nam, thích cùng đi xem phim cuối tuần, thích rất nhiều thứ như tôi thích&#8230;</p>
<p>Các bạn tôi nói, sao lâu rồi mà em vẫn đẹp, J nói em có thứ đẹp nhất là em yêu anh. Tôi chưa từng nghe T nói vậy một lần, chưa từng cùng đi xem phim, xem đá bóng, chưa từng bàn hay hỏi, chia sẻ một ngày nào.</p>
<p>Nhiều người không biết nói tôi thật xấu, bỏ chồng lấy tây, giầu hơn. Nhiều người đàm tiếu, nhưng tôi hạnh phúc.</p>
<p>Sáng nay thức dậy, nhìn sang bên, tưởng J đang ngủ, nhưng không, đôi mắt xanh lá cây chớp chớp ngay &#8220;I love u, I do tea now, u like ginger tea or&#8230;&#8221;.</p>
<p>&#8220;Why u look at me like that?&#8221;</p>
<p>&#8220;I remember when first time u look at me, ur green eyes non top in four days&#8221;.</p>
<p>&#8220;I love u&#8221;.</p>
<p>&#8220;I love u too&#8221;.</p>
<p>&#8220;U must go to work, don’t late&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ye&#8221;.</p>
<p>&#8220;Last night I seen u like movie &#8216;letter from Juliet&#8217; so much&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ye, u know I am female, and I like story of love and can see, one day we can be old and die, but love never old or too late. Love never be die&#8221;.</p>
<p>&#8220;Sure, we trying more, we not in movie, I love u&#8221;.</p>
<p>&#8220;Get up. Ginger tea, breat?&#8221;&#8230;</p>
<p>Tôi mong ngày nào cũng sẽ thế. Tối nay tôi sẽ làm cơm thật ngon hoặc đi ăn tiệm, kỷ niệm ngày đôi mắt lá cây không thể chớp khi nhìn tôi. Anh ở lại Việt Nam vì tôi. Mỗi ngày cố gắng vì em.</p>
<p>I love u too.</p>
<p>Nguyen Thi Thanh </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/b%e1%bb%8f-ch%e1%bb%93ng-l%e1%ba%a5y-tay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>13</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ngày 8/3 và ngôn ngữ các loài hoa</title>
		<link>http://duanails.com/ngay-83-va-ngon-ng%e1%bb%af-cac-loai-hoa/</link>
		<comments>http://duanails.com/ngay-83-va-ngon-ng%e1%bb%af-cac-loai-hoa/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 10 Mar 2011 22:07:35 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Ngày 8/3 và ngôn ngữ các loài hoa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4354</guid>
		<description><![CDATA[Hoa là món quà được nam giới ưu tiên lựa chọn để gửi đến người mình yêu thương ngày 8/3. Lúc mua hoa tặng, bạn thường chỉ để ý đến màu sắc, cách sắp xếp hoa khéo léo của người bán hoa mà ít tìm hiểu xem loại hoa mà chúng ta mua mang ngầm ý nghĩa gì?]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Hoa là món quà được nam giới ưu tiên lựa chọn để gửi đến người mình yêu thương ngày 8/3. Lúc mua hoa tặng, bạn thường chỉ để ý đến màu sắc, cách sắp xếp hoa khéo léo của người bán hoa mà ít tìm hiểu xem loại hoa mà chúng ta mua mang ngầm ý nghĩa gì?</strong></p>
<p>Với muôn sắc màu, hoa là vật báu của đất trời ban cho con người. Mỗi loài hoa đều có những nét đẹp và ngôn ngữ riêng. Nếu trong ngày 8/3, bạn tặng nàng hoa hồng thì sao nhỉ? Liệu nàng có nhận ra tín hiệu cho biết bạn đang yêu nàng không?</p>
<p><strong>1.Hoa hồng</strong>: Được mệnh danh là loài hoa đẹp nhất trong các loài hoa. Ngoài ra, hoa hồng còn là biểu tượng của tình yêu và niềm hạnh phúc. Lẵng hoa hồng đỏ, mang ý nghĩa tình yêu anh dành cho em nồng nàn mãnh liệt, say đắm và cũng thật ngọt ngào.<br />
Hoa hồng gai : Tỏ lòng tốt.<br />
Hoa hồng đỏ : Một tình yêu mãnh liệt và đậm đà, tỏ sự hạnh phúc vinh dự.<br />
Hồng trắng : Tình yêu trong sáng và cao thượng.<br />
Hoa hồng BB : Tình yêu ban đầu.<br />
Hoa hồng bạch : Ngây thơ duyên dáng và dịu dàng.<br />
Hoa hồng nhung : Tình yêu say đắm và nồng nhiệt.<br />
Hoa hồng vàng : Một tình yêu kiêu sa và rực rỡ. Tình yêu sút giảm và sự phản bội tỏ ý cắt đứt quan hệ.<br />
Hoa hồng phớt : Bắt đầu một tình yêu mơ mộng.<br />
Hoa hồng đậm : Người đẹp kiêu kì.<br />
Hoa hồng thẫm : Tình yêu nồng cháy.<br />
Hoa hồng cam : Tình yêu hòa lẫn với ghen tuông.<br />
Hoa hồng viền trắng  : Tình yêu kín đáo, sâu sắc, sẵn sàng hy sinh cho người mình yêu.<br />
Hoa hồng phấn : Sự trìu mến.<br />
Hoa hồng tỉ muội : Khi được tặng loại hoa này, bạn cần hiểu rằng bạn chỉ coi nàng là một đứa em ngoan.</p>
<p><img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2011/03/hoa1.jpg" alt="" /></p>
<p><strong>2. Hoa cẩm chướng</strong>: Tượng trưng cho tình bè bạn, lòng quí mến,tình yêu trong trắng, thanh cao<br />
Hoa cẩm chướng hồng: Tượng trưng cho ngày của mẹ.<br />
Hoa cẩm chướng tím : Tính thất thường.<br />
Hoa cẩm chướng vàng : Tỏ ý khinh bỉ, coi thường, sự hắt hủi, cự tuyệt.<br />
Hoa cẩm chướng có sọc : Tỏ ý từ chối, không tiếp nhận.<br />
Hoa cẩm chướng đỏ : Biểu hiện sự tôn kính, tỏ ý đau buồn, đau khổ.<br />
<img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2011/03/hoa2.jpg" alt="" /><br />
<strong>3. Hoa Cúc</strong>: Tỏ sự cao thượng.<br />
Hoa thuỷ cúc : Tỏ sự lo xa, nhớ lại.<br />
Hoa cúc đại đoá : Tỏ sự vui mừng.<br />
Hoa cúc vàng : Tỏ ý mỉm cười, vui vẻ, tỏ sự chân thực, trong trắng.<br />
Hoa cúc trắng : Ngây thơ và duyên dáng.<br />
Hoa cúc tím (thạch thảo) : Nỗi lưu luyến khi chia tay.<br />
Hoa cúc vàng : Lòng yêu quí mến, nỗi hân hoan.<br />
Hoa cúc Ba tư : Tỏ sự trong trắng.<br />
Hoa cúc vạn thọ : Tỏ sự ghen ghét.<br />
Hoa cúc mũi hài :  Tỏ ý bảo vệ.<br />
Hoa cúc đồng tiền : Tỏ ý chúc sống lâu.</p>
<p><img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2011/03/hoa3.jpg" alt="" /><br />
4. Hoa Tulips: Tỏ tình yêu, thắng lợi và đẹp đẽ, biểu tượng người yêu hoàn hảo.<br />
Hoa tulíp vàng : Tỏ tình yêu nhưng không hi vọng.<br />
Hoa tulíp trắng : Tỏ lòng yêu quý.<br />
Hoa tulíp đỏ : Tỏ lòng yêu chưa được đáp lại.<br />
Hoa tulíp xanh : Tỏ lòng chân thành.<br />
<img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2011/03/hoa4.jpg" alt="" /><br />
5. Hoa Bách Hợp: Tỏ sự hoàn toàn vừa ý, thân ái và tôn kính.<br />
Hoa bách hợp trắng  : Tỏ sự trong trắng và thanh nhã.<br />
Hoa dã bách hợp : Bày tỏ đem lại hạnh phúc.<br />
Hoa sơn bách hợp :  Tỏ sự nghiêm túc đứng đắn.<br />
<img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2011/03/hoa5.jpg" alt="" /><br />
Ngoài ra còn có một số loài hoa khác cũng thể hiện được tình cảm mà các chàng có thể dành tặng cho người yêu của mình như: hoa lưu ly để khẳng định bạn hoàn toàn thuộc về nàng, hoa phong lan thể hiện vẻ đẹp của tình yêu và sự tao nhã&#8230;<br />
<img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2011/03/hoa6.jpg" alt="" /></p>
<p><img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2011/03/hoa7.jpg" alt="" /></p>
<p>Có một điều bạn không bao giờ nên làm đó là tặng cho người khác hoa héo. Tặng hoa héo mang ngầm ý nghĩa bạn muốn kết thúc mối giao hảo với người được tặng hoa. Chắc chắn là bạn sẽ không muốn nhận một bó hoa … héo phải không nào? Hãy gửi tặng cho người ấy của bạn những bó hoa với lòng chân thành và tình cảm chân thật nhất.<br />
<em><br />
HT tổng hợp</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/ngay-83-va-ngon-ng%e1%bb%af-cac-loai-hoa/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nụ hôn &#8211; những điều bạn chưa biết</title>
		<link>http://duanails.com/n%e1%bb%a5-hon-nh%e1%bb%afng-di%e1%bb%81u-b%e1%ba%a1n-ch%c6%b0a-bi%e1%ba%bft/</link>
		<comments>http://duanails.com/n%e1%bb%a5-hon-nh%e1%bb%afng-di%e1%bb%81u-b%e1%ba%a1n-ch%c6%b0a-bi%e1%ba%bft/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 09 Feb 2011 22:52:39 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Nụ hôn - những điều bạn chưa biết]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4226</guid>
		<description><![CDATA[Có hàng tấn dây thần kinh trên đôi môi bạn kích thích sự ham muốn. Đó là lí do vì sao hôn trước, trong, và sau khi quan hệ tình dục có thể đem lại khoái cảm và sự thỏa mãn.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Có hàng tấn dây thần kinh trên đôi môi bạn kích thích sự ham muốn. Đó là lí do vì sao hôn trước, trong, và sau khi quan hệ tình dục có thể đem lại khoái cảm và sự thỏa mãn.</strong></p>
<p><img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2011/feb/hon1.jpg" alt="" /><br />
- Một nụ hôn thực sự dài và sâu có thể khiến cho người trong cuộc sẵn sàng “vào cuộc” ngay lập tức.</p>
<p>- Hãy chú ý đến những nụ hôn vội: Khi anh chàng của bạn thường hôn lên má bạn những nụ hôn vội vàng trước khi chào tạm biệt, điều đó có nghĩa anh ta đang cố gắng che giấu một điều gì đó. Nếu điều đó tiếp diễn thường xuyên trong thời gian gần đây, có thể anh ta đang cảm thấy mâu thuẫn trong mối quan hệ hiện tại của mình, chàng đang có quan hệ nước đôi.</p>
<p>- Hiệu quả tuyệt vời với cái hôn ở tai chàng: Hôn tai chàng sẽ đem lại niềm cảm hứng không ngờ. Sẽ hiệu quả hơn nếu bạn thì thầm điều gì đó nghịch ngợm…</p>
<p>- Đàn ông có sáng kiến trong việc mở miệng khi hôn để chuyển những ham muốn dục tình cho đối tác. Chính vì thế khi anh ấy “tấn công” mạnh hơn, đó chưa chắc đã phải là cường độ ham muốn thực sự của chàng, mà đơn giản chỉ là chàng muốn bạn “nồng nàn” hơn nữa.</p>
<p>- Đàn ông vẫn có thể đạt đến thỏa mãn trong quan hệ tình dục với một nụ hôn tồi. Phụ nữ thì không, số phụ nữ thỏa mãn với sex với một nụ hôn tồi chỉ bằng một nửa nam giới.</p>
<p>- Huyết áp tăng cao, tim đập nhanh khi bạn có một nụ hôn nồng cháy. Đó là lí do tại sao bạn cảm thấy nóng, hai má ửng hồng khi hôn. Điều đó cũng khiến bạn dễ dàng đạt được cực khoái.</p>
<p>- 44% phụ nữ trong độ tuổi từ 18 đến 24 nói rằng họ đã có nhiều hơn một nụ hôn với người đồng giới. Con số này giảm xuống 43% với độ tuổi 25 đến 34. </p>
<p>- Trong suốt thời trung cổ, người ta đã kí hợp đồng pháp lý bằng cách viết một chữ “X” vào bản hợp đồng sau đó hôn lên đó để cam kết bằng danh dự của mình. Đó là lí do vì sao X trở thành kí hiệu viết tắt cho một nụ hôn.</p>
<p><em>DT: Lan Tường</p>
<p>Theo Cosmo</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/n%e1%bb%a5-hon-nh%e1%bb%afng-di%e1%bb%81u-b%e1%ba%a1n-ch%c6%b0a-bi%e1%ba%bft/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tôi sụp đổ hoàn toàn khi bạn trai liên tục vay tiền</title>
		<link>http://duanails.com/toi-s%e1%bb%a5p-d%e1%bb%95-hoan-toan-khi-b%e1%ba%a1n-trai-lien-t%e1%bb%a5c-vay-ti%e1%bb%81n/</link>
		<comments>http://duanails.com/toi-s%e1%bb%a5p-d%e1%bb%95-hoan-toan-khi-b%e1%ba%a1n-trai-lien-t%e1%bb%a5c-vay-ti%e1%bb%81n/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 25 Oct 2010 01:59:39 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Tôi sụp đổ hoàn toàn khi bạn trai liên tục vay tiền]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/toi-s%e1%bb%a5p-d%e1%bb%95-hoan-toan-khi-b%e1%ba%a1n-trai-lien-t%e1%bb%a5c-vay-ti%e1%bb%81n/</guid>
		<description><![CDATA[Anh gọi điện cho tôi than bị mất tiền, không có tiền mua vé bay về Nam, tôi tự nguyện gửi tiền cho anh. Ba tháng sau, anh lại hỏi mượn tiền lý do là cậu em vỡ hụi bị xiết nợ, má anh ngã bệnh. Sau đó năm tháng anh mua nhà và lại ngỏ ý muốn tôi giúp. Trong tôi có sự sụp đổ hoàn toàn, đau đớn nhưng tôi không còn đi tiếp cùng anh nữa. (Thi)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Gửi bạn Lý!</p>
<p>Tôi đọc và cảm thông với bạn vì tôi từng rơi vào tình huống giống như bạn bây giờ. Tôi cũng đau khổ, thất vọng rồi quyết định rời xa người đàn ông, người mà có lúc tôi đã tưởng “người của đời mình”.</p>
<p>Chúng tôi quen nhau trong thời gian học thạc sĩ ở nước ngoài. Hơn hai năm, về nước tôi mới nhận lời yêu anh (thế là đủ thời gian để hiểu chứ gì?). Nhà anh ở một tỉnh miền Trung Trung Bộ, nhà tôi ở Bắc. Tôi từng về thăm gia đình anh, anh còn má và hai cậu em, gia cảnh bình thường. Tôi còn bố và cậu em đang học đại học.</p>
<p>Yêu là chia sẻ nên tôi thường hay gửi quà, thuốc cho má anh, mỗi khi anh ra Bắc, tôi đều chăm chút anh hết lòng. Tôi chẳng ngần ngại bỏ tiền mua đồ, áo quần mặc rét cho anh khi thấy anh không quen thời tiết ngoài Bắc. Có lúc tôi dằn vặt mình khi nhận thấy mình nhiều khi chăm chút anh hơn cả bố và em mình. Nhưng tôi lại gạt đi, yêu mà!</p>
<p>Tôi cảm thấy hạnh phúc khi được chăm sóc anh, xa nhau nhưng chúng tôi chẳng bỏ qua cơ hội liên lạc nào. Chúng tôi đã bàn đến chuyện kết hôn nhưng chưa chính thức thưa chuyện với gia đình. Tôi tin tưởng, cho tới một ngày, anh ra Hà Nội lúc tôi đi công tác. Anh gọi điện cho tôi than bị mất tiền, không có tiền mua vé bay về Nam. Tôi tự nguyện gửi tiền cho anh (gấp vài lần vé bay, số tiền đó với tôi lúc đó không nhỏ).</p>
<p>Những lần sau ra Bắc, gặp nhau anh không nhắc lại chuyện tiền nong đó. Tôi cứ nghĩ ít ra anh cũng nói một câu về nó (nói sao cũng được vì tôi không cho anh vay, có trả tôi cũng không lấy nhưng tôi cần một thái độ, một cách ứng xử) vì tôi là phụ nữ. Tôi không bao giờ muốn ai đó hiểu sai về mình nên dù thiếu tôi không bao giờ hỏi tiền người yêu (chắc lòng tự trọng của tôi cao quá bình thường) nên thấy anh vậy, tôi cũng hơi lạ. Nếu là tôi, tôi sẽ làm khác.</p>
<p>Chuyện chỉ có thế thì chưa thành vấn đề. Sau đó chừng ba tháng anh gọi điện cho tôi hỏi mượn tiền, lý do là cậu em vỡ hụi bị xiết nợ, má anh ngã bệnh vì thương con, anh muốn giúp má chút tiền cho cậu em để động viên má, anh nói thật thương. Tôi ngần ngừ nhưng rồi vẫn gửi 10 triệu. Chỉ có điều tiền gửi đi thì tình yêu của tôi với anh cũng vơi đi, tôi thất vọng về người đàn ông mà mình yêu.</p>
<p>Tôi đã thầm trách anh, anh biết rõ hoàn cảnh của tôi mà, tôi vẫn phải lo cho bố (bố tôi bị tai biến hầu như không tự lo được) và cho em đang học đại học nữa. Tôi không dư giả gì, số tiền mà tôi có là để dành cho việc làm nghiên cứu sinh. Tôi là giảng viên đại học nhưng lương có được bao nhiêu, anh biết hết mà.</p>
<p>Chưa hết, sau đó năm tháng anh chuyển vào TP HCM công tác và mua nhà, anh than khó khăn và ngỏ ý tôi giúp đỡ. Tôi đã từ chối bởi sự thực tôi không có tiền. Trong tôi có sự sụp đổ hoàn toàn, đau đớn nhưng tôi không còn đi tiếp cùng anh nữa. Anh nhận ra sự lạnh nhạt của tôi và gạn hỏi.</p>
<p>Tôi không thể nói được lý do, làm sao có thể nói được lý do chứ. Có lúc tôi đã tự hỏi: &#8220;Tôi có khó tính quá không?&#8221;, chỉ có điều chắc chắn, đó không phải là người tôi sẽ chung sống trong tình chồng vợ. Chuyện của tôi đã qua sáu năm, nay tôi đã có cuộc sống hạnh phúc với người khác, người không để tôi xem thường.</p>
<p>Tôi cũng như bạn, Lý ạ, lòng tự trọng khiến ta đòi hỏi người mình yêu cách ứng xử tương ứng. Phụ nữ yêu thì hy sinh, nhưng không thể chung sống khi ta không trọng người đàn ông cùng chung sống. Bạn không tiện hỏi tiền thì hãy xem đó là tiền đánh rơi, tình đã qua dù đau nhưng hãy xem là viên mãn. Số tiền đó lớn bao nhiêu, so với cuộc đời bạn nó cũng nhỏ bé lắm. Còn nếu bạn chấp nhận một người chồng ích kỷ, vô cảm, vô trách nhiệm thì lại là chuyện khác.</p>
<p>Chúc bạn chọn được cách giải quyết hay nhất. </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/toi-s%e1%bb%a5p-d%e1%bb%95-hoan-toan-khi-b%e1%ba%a1n-trai-lien-t%e1%bb%a5c-vay-ti%e1%bb%81n/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Biểu hiện tình yêu của chàng</title>
		<link>http://duanails.com/bi%e1%bb%83u-hi%e1%bb%87n-tinh-yeu-c%e1%bb%a7a-chang/</link>
		<comments>http://duanails.com/bi%e1%bb%83u-hi%e1%bb%87n-tinh-yeu-c%e1%bb%a7a-chang/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 18 Jul 2010 03:54:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Biểu hiện tình yêu của chàng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4186</guid>
		<description><![CDATA[Các tín hiệu dưới đây không thể xảy ra cùng một lúc, nhưng chỉ cần từ 5 trở lên, bạn có thể nhận biết được tình cảm chàng đang dành cho mình. ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Các tín hiệu dưới đây không thể xảy ra cùng một lúc, nhưng chỉ cần từ 5 trở lên, bạn có thể nhận biết được tình cảm chàng đang dành cho mình. </strong></p>
<p><img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2010/07/28d170710-yeu.jpg" alt="" /><br />
- Chàng quan tâm tới công việc, học tập và cuộc sống, thậm chí là rất hứng thú với những thứ mà bạn yêu thích.</p>
<p>- Chủ động giới thiệu bạn với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp.</p>
<p>- Khi có việc chàng luôn tìm bạn để thương lượng, trao đổi ý kiến, nhờ bạn tìm cách giải quyết.</p>
<p>- Khi giới thiệu bạn với người khác, chàng luôn tự hào nói với họ về ưu điểm, thế mạnh và che giấu khuyết điểm của bạn.</p>
<p>- Khi đến gặp bạn, chàng không quên mang theo những món quà nhỏ.</p>
<p>Và chàng:</p>
<p>- Không bao giờ quên ngày sinh nhật của bạn, thường xuyên tạo cho bạn những bất ngờ trong những ngày lễ tết hay ngày kỉ niệm tình yêu.</p>
<p>- Thích xem album ảnh của bạn, hứng thú với những bức hình khi bạn còn nhỏ, thường đưa ra những câu hỏi lạ để bạn trả lời.</p>
<p>- Bắt đầu chú ý đến bạn bè khác giới, đồng nghiệp của bạn, và cố gắng tiếp cận, hiểu họ.</p>
<p>- Luôn đứng về phía bạn khi bạn cãi nhau với người khác, ngay cả khi bạn sai chàng cũng bênh bạn.</p>
<p>- Ở bên cạnh cổ vũ, khích lệ khi bạn gặp chuyện không vui.</p>
<p>- Hy vọng mỗi ngày đều nhận được thư, điện thoại của bạn, nếu không, chàng sẽ cảm thấy thất vọng, bồn chồn.</p>
<p>- Luôn tìm cơ hội để gặp bạn, ngay cả khi cuộc gặp mặt chỉ diễn ra vài phút.</p>
<p>- Bắt đầu chú ý đến trang phục và cách trang điểm của bạn. Nếu bạn đang ăn mặc cẩu thả, chàng sẽ nhắc khéo bạn.</p>
<p>- Trong công việc, học tập hay trong cuộc sống, khi gặp phải thất bại, chàng sẽ chủ động gọi cho bạn để được giúp đỡ. Đối với những vấn đề riêng tư khó giải quyết, ý kiến của bạn luôn được chàng coi trọng đặc biệt.</p>
<p>- Ngày nghỉ hoặc những ngày gia đình có chuyện vui, chàng luôn chủ động mời bạn đến tham gia.</p>
<p>- Ngày Valentine, chàng sẽ tặng hoa hồng và rủ bạn đi chơi. Bạn từ chối chắc chắn khiến chàng buồn.</p>
<p>- Khi đạt được một thành công nào đó, thậm chí là một thành tích rất nhỏ, chàng sẽ thông báo cho bạn đầu tiên.</p>
<p>- Khi bạn đưa ra những yêu cầu hợp lý hợp tình, chàng sẽ không từ chối, cũng không trả lời mà lẳng lặng đáp ứng các yêu cầu của bạn.</p>
<p>Cao Thúy<br />
Theo QM</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/bi%e1%bb%83u-hi%e1%bb%87n-tinh-yeu-c%e1%bb%a7a-chang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Mẹ tôi luôn nói nếu không lấy bố thì &#8216;xanh cỏ&#8217; lâu rồi</title>
		<link>http://duanails.com/m%e1%ba%b9-toi-luon-noi-n%e1%ba%bfu-khong-l%e1%ba%a5y-b%e1%bb%91-thi-xanh-c%e1%bb%8f-lau-r%e1%bb%93i/</link>
		<comments>http://duanails.com/m%e1%ba%b9-toi-luon-noi-n%e1%ba%bfu-khong-l%e1%ba%a5y-b%e1%bb%91-thi-xanh-c%e1%bb%8f-lau-r%e1%bb%93i/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 29 Jun 2010 06:21:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Mẹ tôi luôn nói nếu không lấy bố thì 'xanh cỏ' lâu rồi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4179</guid>
		<description><![CDATA[Mẹ hay ốm bất thường, có thể hôm nay vui vẻ cười nói nhưng chỉ qua đêm dậy là đau đầu, nôn ọe. Thôi thì đủ cả, bố tôi tiêm, truyền, thậm chí xuống bếp nấu cháo, pha chế thức ăn cho mẹ. Bố làm hết việc nhà từ quét nhà đến rửa ấm chén, nấu cơm... mà chẳng thấy phàn nàn một tiếng. (Mai Hương)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đọc những câu chuyện của các chị, các cô trên mục Tâm sự mà tôi thấy thật buồn cho họ. Phải chăng cho đến bây giờ, họ vẫn chưa được hưởng hạnh phúc thật sự từ đức lang quân của mình. Tôi thấy hạnh phúc thay cho những người vợ được người chồng hết mực yêu thương, chăm sóc. Và tôi thấy mẹ tôi, chị em tôi chính là những người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian bởi bố tôi là một người chồng, người cha tuyệt vời. Điều mong ước lớn nhất đời tôi là sau này có được người chồng tuyệt vời như bố.</p>
<p>Tôi xin giới thiệu sơ qua về gia đình tôi. Bố mẹ tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi, nhưng bố vẫn còn phong độ lắm. Chị gái tôi 34, còn tôi 24 tuổi. Cái thời xưa thế nhưng bố mẹ vẫn sinh chúng tôi cách xa nhau như vậy. Những năm tháng đói khổ của tuổi thơ chị em tôi vẫn được mẹ kể lại cho nghe. Thôi thì không nói về cái thời xa xưa ấy vì thời đó ai cũng khổ như nhau.</p>
<p>Bố ở xa, mẹ tôi vừa làm việc nhà nước, vừa bươn chải ở ngoài để kiếm thêm tiền nuôi hai đứa con. Có lẽ vất vả quá nên sức khỏe của mẹ xuống nhanh chóng, mẹ đành phải về nghỉ mất sức, ra buôn bán nhỏ lẻ để kiếm tiền. Khi tôi được ba tuổi, gia đình tôi sum họp và sống những tháng ngày tràn ngập tình yêu thương cho đến hiện tại.</p>
<p>Bố mẹ tôi đến với nhau bằng tình yêu chân thành và sâu sắc. Từ nhỏ đến bây giờ tôi chưa thấy bố nặng lời với mẹ bao giờ. Những tranh cãi, những xung đột bố luôn luôn là người làm dịu không khí xuống. Bố bao giờ cũng nhỏ nhẹ, từ tốn, đó là cái tinh tế của người đàn ông rất yêu thương vợ con nhưng kiên định mà không nhu nhược.</p>
<p>Mẹ tôi ốm yếu bởi những tháng ngày vất vả trước kia gồng gánh chăm sóc cho gia đình. Mẹ hay ốm bất thường, có thể hôm nay đang ngồi vui vẻ, cười nói cùng mọi người nhưng chỉ ngủ qua đêm dậy là đau đầu, nôn ọe, không ăn uống được. Thể chất yếu, gầy lại không ăn uống nên mẹ tôi nhìn như xác không hồn. Vậy mà bố chẳng kêu la câu gì, vẫn chăm sóc mẹ từng ly từng tý.</p>
<p>Tôi phải công nhận rằng, dù chúng tôi có chăm sóc mẹ đến đâu đi chăng nữa cũng không thể bằng bố tôi được. Thôi thì đủ tất cả, bố tôi tiêm, truyền cho mẹ, thậm chí xuống bếp nấu cháo, pha chế thức ăn cho mẹ. Bố làm hết việc nhà từ quét nhà đến rửa ấm chén, nấu cơm&#8230; mà chẳng thấy phàn nàn một tiếng (chúng tôi không có nhiều thời gian ở nhà vì chị tôi lấy chồng nhưng đang đi làm ở xa, còn tôi học đại học nên cũng xa nhà).</p>
<p>Khi mẹ tôi mổ ruột thừa, bố vẫn giấu hai chị em tôi vì sợ chúng tôi lo lắng. Một mình bố vẫn đi về từ nhà đến bệnh viện đều đặn hàng ngày để chăm sóc mẹ tôi. Đến lúc mẹ tôi khỏe hơn, bố tôi mới hề hà thú thật với chúng tôi là mẹ tôi nằm viện. Dịp đó bố tôi gầy đi trông thấy vì vừa phải chăm vợ nằm viện, vừa phải chăm sóc cô em ruột không chồng, con đau ốm vì căn bệnh ung thư (nhà cô ở cạnh nhà chúng tôi). Vậy mà chúng tôi vẫn không nghe một tiếng than thở gì từ bố.</p>
<p>Lúc mẹ tôi khỏe mạnh thì những công việc nhà bố mẹ tôi vẫn làm chung như thế. Mẹ tôi vẫn hay nói với mọi người rằng, nếu không lấy được bố có lẽ mẹ đã &#8220;xanh cỏ&#8221; từ lâu rồi. Có lẽ lòng mẹ tràn ngập hạnh phúc khi có bố bên cạnh.<br />
Bây giờ tuy tuổi đã cao, nhưng bố mẹ tôi vẫn không thiếu đi cái lãng mạn của thời trai trẻ. Gần như bữa cơm nào bố cũng gắp thức ăn cho mẹ vì bố biết mẹ tôi ăn uống kém, thể chất lại yếu. Cơm nước xong mẹ lại pha trà để hai người thư giãn sau bữa ăn, nó như cái thú vui khó bỏ.</p>
<p>Nếu có việc gì phải đi xa nhà vài ngày thì bố tôi sẽ điện về cho mẹ ngay khi vừa đến nơi để mẹ biết bố đi đường an toàn, rồi sau đó ngày nào bố cũng gọi điện về hỏi thăm mẹ có khỏe không, nhà có xảy ra việc gì không. Không chỉ thế, bố còn gọi điện thông báo cho tôi biết bố đang đi vắng vài ngày, dặn tôi nhớ gọi điện về nhà hằng ngày cho mẹ vui. Thử hỏi xem, có ai tâm lý hơn như thế được nữa không?</p>
<p>Bố tôi chẳng nề hà bất cứ công việc gì, bố sửa điện, sửa xe, lau quạt cho mới, sửa máy móc hư hỏng trong nhà&#8230; Bố vẫn nói đùa với chúng tôi rằng, biết cái gì thì khổ cái ấy. Nói thế nhưng tôi thấy bố chẳng kêu khổ bao giờ, làm được cái gì tâm đắc lại khoe mẹ con tôi ngay. Bố tôi được mọi người trong khu dân cư nể trọng bởi cái tính phúc hậu.</p>
<p>Hễ nhà ai có người ốm là đến hỏi bố tôi, thôi thì đủ cả từ trẻ con, thanh niên cho đến các cụ già. Bố tôi đều đi đến xem bệnh cho họ bất kể thời tiết và thời gian mà không bao giờ kể công. Có những người ngại quá, muốn trả ơn bố tôi nhưng biết tính bố họ chỉ mang đến gói bánh hay ít chè để bố tôi nhâm nhi và tỏ chút lòng thành của họ.</p>
<p>Niềm kiêu hãnh của gia đình tôi là có được một người bố tuyệt vời như thế. Tôi không biết sau này tôi sẽ có được một người chồng như thế nào nhưng tôi luôn hy vọng sẽ được chồng tôi quan tâm và chăm sóc như bố vẫn làm với mẹ tôi.</p>
<p>Xã hội ngày càng văn minh, phát triển nhưng không hiểu sao lại vẫn có những người đàn ông có cái nhìn hạn hẹp như vậy. Họ lấy vợ cũng có tình yêu, chẳng ai ép buộc họ cả. Vậy mà khi lấy về họ lại đối xử với vợ mình như ban ơn. Nỗi khổ đó phải chăng họ chưa từng nếm nên họ thấy chẳng có gì là đau khổ, tủi hờn.</p>
<p>Hỡi những người chồng, người cha đang bị lên án kia ơi, hãy thức tỉnh cho vợ con được hưởng hạnh phúc đi. Họ cũng là người, là xương thịt, là một nửa của cuộc đời các anh mà.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/m%e1%ba%b9-toi-luon-noi-n%e1%ba%bfu-khong-l%e1%ba%a5y-b%e1%bb%91-thi-xanh-c%e1%bb%8f-lau-r%e1%bb%93i/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chồng nghiện</title>
		<link>http://duanails.com/ch%e1%bb%93ng-nghi%e1%bb%87n/</link>
		<comments>http://duanails.com/ch%e1%bb%93ng-nghi%e1%bb%87n/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 26 Jun 2010 07:18:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Chồng nghiện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4176</guid>
		<description><![CDATA[“Con sẽ chỉ lấy Phúc, không bao giờ lấy ai khác, con yêu anh ấy”. Đó là câu mà tôi, đứa con gái 18 tuổi, vừa học xong phổ thông nói với bố mẹ mình. Bố tôi gầm lên: “Lấy ai thì lấy, chứ cái thằng lêu lổng đó thì đừng có hòng!”. ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Phúc hơn tôi 1 tuổi, học cùng trường cấp ba với tôi và nổi tiếng trong khu phố bởi nghịch ngợm, chơi bời. Phúc còn bị đồn là nghiện nhưng không hiểu vì lẽ gì mà tôi vẫn yêu anh. Tôi không biết Phúc hư hỏng ra sao, chỉ biết chúng tôi yêu nhau thật lòng. Phúc cư xử rất chân thành, tử tế và lo lắng cho tôi từng ly từng tý.</p>
<p><img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2010/06/83e260610-nghien.jpg" alt="" /><br />
Khi biết tôi và Phúc yêu nhau, bố mẹ ra sức cấm cản. Mẹ Phúc cũng không ủng hộ. Đã từng có lần mẹ Phúc gọi tôi đến nói: “Con ạ, bác thương con nên mới nói thật, con đừng yêu thằng Phúc nữa, nó mải chơi lắm, rồi con chỉ khổ thôi&#8230;”.</p>
<p>Vậy nhưng tôi và Phúc vẫn yêu nhau, bất chấp sự ngăn cản của hai gia đình. Trong mắt tôi, Phúc là một người hiền lành, tốt bụng và rất dễ gần. Tôi tốt nghiệp phổ thông, không thi đỗ đại học nên mở một hiệu may nhỏ tại nhà còn Phúc được bố mẹ xin cho đi làm tại một công ty sản xuất giày dép nhưng công việc cũng không ổn định. Phần lớn thời gian trong ngày Phúc đi chơi với bạn bè. Và tôi, một cô gái trẻ mới 18 tuổi cũng chẳng có nhu cầu tìm hiểu xem người yêu mình làm gì trong ngày, kiếm đâu ra tiền để tiêu và có thực sự nghiện ma tuý như những lời đồn đại của hàng xóm hay không, tôi chỉ biết yêu anh mà thôi.</p>
<p>Bố mẹ vẫn cương quyết phản đối việc tôi muốn lấy Phúc làm chồng. Do quá yêu nhau, tôi và Phúc đã nghĩ ra một “kế hoạch”, đó là tôi phải có thai, nếu tôi có thai, chắc chắn chúng tôi sẽ được làm đám cưới. Sau 3 tháng “triển khai”, chúng tôi được toại nguyện.</p>
<p>Khi tôi báo tin có thai, không những bố mẹ không chấp nhận đám cưới mà còn dọa sẽ đến nhà Phúc làm ầm một trận. Nhưng bố mẹ Phúc thì do quá thương tôi nên đã lo liệu mọi cách để có một đám cưới cũng khá chu đáo. Tôi lên xe hoa về nhà chồng với cái bụng bầu 6 tháng, sinh con trai ở tháng thứ 8. Tôi đẻ non, vì bị ngã sau khi bất ngờ nhìn thấy chồng hít ma tuý trong nhà.</p>
<p>Trời vẫn còn thương khi ban cho tôi một đứa con trai xinh như thiên thần, khoẻ mạnh, hay ăn chóng lớn và rất ngoan ngoãn. Tôi đặt tên con là Bình Minh với hi vọng tương lai sẽ tốt đẹp hơn. Sau khi sinh, hàng đêm ôm con, tôi khóc nước mắt đẫm gối vì giận chồng. Tôi ra “tối hậu thư” với Phúc: “Nếu anh không cai nghiện, em sẽ ly dị”. Phúc đồng ý đi cai nghiện.</p>
<p>Trong thời gian đó, bố mẹ tôi cũng đã thay đổi thái độ với tôi sau khi được gặp Bình Minh vài lần. Mẹ tôi “mê mẩn” cháu ngoại và sang nhà chồng giúp tôi chăm con mỗi tối. Bố mẹ chồng tôi cũng vô cùng mừng rỡ khi thấy chuyện của tôi và Phúc có vẻ như đã yên ổn hơn.</p>
<p>Chồng tôi cai nghiện về, bố mẹ xin cho anh được chân trông giữ xe tại một trường tiểu học. Tôi mừng rỡ khi thấy chồng hào hứng với công việc mới. Nhưng chẳng được bao lâu, “ngựa quen đường cũ”, Phúc lại bỏ bê công việc và “cặp kè” với đám bạn nghiện ngày xưa. Tới khi anh mang chiếc xe Wave @ của tôi đi đặt ở hiệu cầm đồ thì tôi cay đắng nhận ra, chồng tôi lại tái nghiện.</p>
<p>Quá giận Phúc, tôi ôm con về nhà bố mẹ đẻ. Phúc sang nhà tôi, quỳ xuống chân tôi khóc lóc xin tha thứ và hứa sẽ đi cai nghiện thêm một lần nữa. Vì yêu chồng, thương con, tôi đồng ý cho anh một cơ hội. Phúc đi cai nghiện nhưng ngày lễ tình nhân vẫn không quên gọi điện thoại về chỉ để nói với vợ rằng “Anh yêu em” hoặc gọi điện cho tôi trong ngày sinh nhật lần thứ 23 của tôi và nói: “Với anh, em lúc nào cũng là người phụ nữ đẹp nhất”.</p>
<p>Trở về sau đợt cai nghiện, lần này, chồng tôi giữ mình được chừng 3 tháng thì tái nghiện. Tôi không còn nước mắt để khóc nữa và cũng nản chí tới mức không còn muốn nói với Phúc bất cứ lời nào. Tôi xin phép bố mẹ chồng về nhà mình ở để tiện công việc ở cửa hiệu may và cũng coi đó là cách để “tránh mặt” chồng. Phúc sang với mẹ con tôi hàng ngày nhưng tôi không đồng ý cho anh ngủ lại. Bố mẹ tôi mắng tôi cư xử lạnh lùng với chồng nhưng khi đó, lòng tôi giận anh ghê gớm và thực ra tôi vẫn hi vọng, cách cư xử của tôi sẽ giúp Phúc cai nghiện được chăng.</p>
<p>Phúc vẫn không thể cai nghiện. Một chiều kia, tôi sang thăm bố mẹ chồng, mới tới cửa đã nghe tiếng mẹ chồng tôi mắng chửi Phúc té tát, nguyên nhân là Phúc đã lấy trộm toàn bộ số tiền lương hưu bà vừa lĩnh về. Trong cơn tức giận, mẹ chồng tôi nói: “Có đứa con như mày, thà tao không có còn hơn, sao mày không chết đi cho cả nhà đỡ khổ&#8230;”. Khi ấy, chồng tôi cúi mặt nói: “Thằng nghiện như con, muốn chết quá dễ, con chỉ thương vợ con con thôi&#8230;”</p>
<p>Nghe chồng tôi nói vậy, tôi khóc lặng đi và lẫm lũi quay trở về nhà.</p>
<p>Một buổi chiều tháng 9, chồng tôi sang cửa hiệu của tôi mượn chìa khoá xe tôi và nói đi viếng đám ma bố đứa bạn. Tôi giao xe cho chồng không mảy may nghĩ gì cho tới 12 giờ đêm không thấy chồng trả xe về thì tôi đã hiểu ra vấn đề. Chồng tôi, trong cơn cùng quẫn, đói thuốc, lại mang chiếc xe máy cũ của tôi ra hiệu cầm đồ.</p>
<p>Trưa hôm sau, Phúc trở về nhà, tôi và mẹ chồng đã ngồi chờ sẵn. Mẹ chồng tôi mắng nhiếc Phúc không tiếc lời khiến tôi không còn muốn nói thêm gì nữa. Tôi ngồi một lúc rồi đứng lên chào mẹ chồng xin phép về nhà mình. Tôi đi, Phúc chạy theo giữ tay tôi, tôi gạt ra nói: “Thôi anh để mẹ con tôi yên, tôi mệt mỏi quá rồi”.</p>
<p>Chừng 7 giờ sáng ngày hôm sau, mẹ chồng tôi điện thoại sang hỏi tôi xem hôm qua Phúc có sang bên nhà tôi ngủ không vì không thấy Phúc về nhà. Lúc này tôi đã bắt đầu thấy nóng ruột, lo lắng. Và quả thực, chỉ chừng nửa tiếng sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại kinh hoàng. Người ta báo, chồng tôi đã chết vì chích ma tuý quá liều, tại một con hẻm nhỏ bẩn thỉu, tối tăm cách nhà chừng 2 km&#8230;</p>
<p>Phúc ra đi, để lại cho tôi một bức thư ngắn trong túi áo ngực: “Anh quá hèn nhát nên không thể thoát khỏi cuộc sống tội lỗi này. Anh chết đi, em và con sẽ sống yên ổn hơn nhiều. Anh sẽ mang theo những hình ảnh đẹp nhất về con và em. Anh yêu em.”</p>
<p>Và tôi đau đớn nhận ra, mình vẫn còn yêu chồng rất nhiều&#8230;</p>
<p>Hương Giang</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/ch%e1%bb%93ng-nghi%e1%bb%87n/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sao chồng quá vô tâm?</title>
		<link>http://duanails.com/sao-ch%e1%bb%93ng-qua-vo-tam/</link>
		<comments>http://duanails.com/sao-ch%e1%bb%93ng-qua-vo-tam/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 24 Jun 2010 10:58:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Sao chồng quá vô tâm?]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/sao-ch%e1%bb%93ng-qua-vo-tam/</guid>
		<description><![CDATA[Cái thai trong bụng vợ mới tròn hai tháng, người vợ lúc nào cũng mệt mỏi. Tối, 10h hơn vợ đói bụng, than với chồng. Chồng trả lời ngay tắp lự: “Đói à? Chịu thôi. Nhịn đi, mai ăn, giờ đâu có gì ăn!”. Nói rồi chồng chạy ra nhà ngoài theo dõi tiếp trận bóng. ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Vậy là vợ chồng mình không nói chuyện với nhau một ngày rồi… Vợ đã nhớ chồng rồi nhưng cái cảm giác tủi thân vẫn thường trực trong lòng. Thật sự vợ rất buồn…</p>
<p>Trưa hôm qua khi đi làm về vợ gọi cho chồng xem chồng có nhà không, ở nhà đã có gì ăn chưa vì sáng hôm qua chồng được nghỉ thì vợ biết được rằng chồng mới ăn sáng, tụ tập bạn bè và bây giờ chồng sẽ đi tiếp. Vợ hỏi vậy bây giờ vợ về vợ ăn gì, trưa muộn rồi, chồng bảo ăn mì đi, nói rồi chồng cúp máy!</p>
<p>Chồng đơn giản hay vô tâm? Cái thai trong bụng vợ mới tròn hai tháng, người vợ lúc nào cũng mệt mỏi, trước khi ra khỏi nhà sáng nay vợ còn chắc là trưa về sẽ có cơm ăn. Ừ thì thôi coi như chồng không quen chợ búa…</p>
<p>Tối, mười giờ hơn vợ đói bụng. Vợ than với chồng. Chồng trả lời ngay tắp lự: “Đói à? Chịu thôi. Nhịn đi, mai ăn, giờ đâu có gì ăn!”. Nói rồi chồng chạy ra nhà ngoài theo dõi tiếp trận bóng. Vợ tủi thân vô cùng, bé con trong bụng vẫn không biết gì và cái bụng vợ tiếp tục đói. 10h30 đêm vợ lạch cạch chạy ra đường tìm đồ ăn, tủi thân kinh khủng…</p>
<p>Kết thúc trận đấu, chồng vào giường đi ngủ. Vợ đang cố nhai bịch bánh. Chồng chẳng hỏi han gì, tắt đèn. Vợ thút thít, chồng quát lên: “Khóc cái gì mà khóc”. Vợ khóc vì cái gì? Chồng biết hay không biết? Vợ ăn xong bịch bánh thì đã nghe tiếng ngáy đều đều của chồng… Vốn dĩ từ ngày có thai vợ không ngủ được, đêm qua, trước thái độ đó của chồng vợ thấy đêm như dài thêm…</p>
<p>Sáng vợ dậy sớm, đi chợ. Vợ đi chợ về thì thấy chồng đã mặc xong quần áo, chuẩn bị đi ra ngoài. Chồng hỏi: “Ăn sáng chưa?” (lại một câu không chủ ngữ, vậy mà chồng bảo chồng ghét nhất ăn nói cộc lốc), vợ tủi thân nói dỗi trả lời là đã ăn rồi. Chồng nghe xong cười sảng khoái “Ăn rồi thì thôi” và dắt xe đi… Ừ thì thôi chứ bây giờ vợ biết nói gì?</p>
<p>Vợ chồng mình yêu nhau 4 năm rồi mới cưới. Mình cưới nhau cũng chưa tròn một năm, bây giờ em có thai, vợ hồi hộp, lo lắng và mệt mỏi biết bao nhiêu chồng có biết không? Chồng ơi, em có thể trách anh vô tâm được không?</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/sao-ch%e1%bb%93ng-qua-vo-tam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hình như ta không là gì của nhau</title>
		<link>http://duanails.com/hinh-nh%c6%b0-ta-khong-la-gi-c%e1%bb%a7a-nhau/</link>
		<comments>http://duanails.com/hinh-nh%c6%b0-ta-khong-la-gi-c%e1%bb%a7a-nhau/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 07 Jun 2010 13:17:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Hình như ta không là gì của nhau]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4164</guid>
		<description><![CDATA[Ngày mà em cùng anh đi ra biển, anh không biết là em đã rất vui như thế nào đâu... Nhưng đó cũng là ngày mà mà em chợt nhận ra rằng: anh là người có ý nghĩa với em nhưng không phải là người dành cho em…]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Ngày mà em cùng anh đi ra biển, anh không biết là em đã rất vui như thế nào đâu&#8230; Nhưng đó cũng là ngày mà mà em chợt nhận ra rằng: anh là người có ý nghĩa với em nhưng không phải là người dành cho em…</strong></p>
<p>Những ngày quen anh là những ngày mà trong em có nhiều cảm xúc: là vui buồn, là mong mỏi, là đợi chờ, là giận hờn, là day dứt, là tiếc nuối, là ấm áp, là bình yên, nhưng tất cả, tất cả cảm xúc ấy chỉ riêng trong tim em… và dường như anh không biết.</p>
<p>Em đã từng ước rằng giá như em đừng đi chung với anh chuyến đi ấy, em đã ước rằng anh đã đừng cho em cái cảm giác bình yên khi dựa vào anh lúc em bị say xe, cũng đừng làm em ngạc nhiên khi em chỉ mượn anh cái USB mà anh lại sẵn sàng đưa hẳn cái laptop cho em vác về nhà để làm việc, hẳn là em đã chẳng nhớ gì đến anh.</p>
<p>Em đã có quá nhiều sai lầm trong cuộc đời trước khi em gặp anh. Để tránh một chuyện tình tay 3 giữa 2 người con trai là bạn thân trong nhóm cùng yêu em, để tình bạn lâu năm đừng tan vỡ em đã trở thành bạn gái của một người thứ 4, và rồi vì tự ái, vì cần một lý do để chia tay nên em chấp nhận lấy chồng, lấy một người mà em không yêu, không cảm xúc để rồi lại tan vỡ… chia tay để rồi lỡ dở.</p>
<p>Một thời gian dài em sống một mình, một thời gian dài có nhiều người theo đuổi em, muốn đến với em nhưng em đã khép lại tim mình vì thấy mình đã sai nhiều quá, em không muốn quen ai, em thấy chán những thứ tình cảm gọi là tình yêu.</p>
<p>Cho đến ngày em gặp anh.</p>
<p>Anh giống em, vì anh cũng đang cô đơn, có một nửa mà dường như không có… hay có lẽ do tự em cảm nhận sự đồng cảm nên em dễ gần anh hơn chăng? Em cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với anh về cuộc sống, về con người…</p>
<p>Trước khi gặp anh, em chưa bao giờ uống café đen mà chỉ uống café sữa… Ngày đi uống café đầu tiên với anh, thấy anh kêu café đen em cũng cao hứng gọi theo. Sau đó em bị…say café. Trước đó chưa bao giờ em say café mà chỉ say khi ăn thức ăn có quá nhiều bột ngọt. Tim đập nhanh, cảm giác hồi hộp…</p>
<p>Những lần tiếp theo em vẫn tiếp tục bắt chước anh gọi café, tim em vẫn đâp nhanh, em hay đỏ mặt mỗi khi anh chọc em, nhưng em biết chắc không phải là do em say café nữa rồi.</p>
<p>Trước khi gặp anh cả một thời gian dài em không bước chân đến quán café, không quan tâm đến quán nào đẹp, quán nào xấu, quán nào yên tĩnh thơ mộng…em không quan tâm. Em chỉ quan tâm đến các quán kem nhộn nhịp, quen với cái thứ lành lạnh và ngọt lịm. Nhưng khi quen anh rồi theo anh đến các quán café mới phát hiện ra rằng có nhiều thứ thú vị mà trước giờ mình chẳng hề biết, kể cái thứ nước đen sánh, đặc quánh và đăng đắng cũng thật là tuyệt.</p>
<p>Em đã rất vui khi được gặp anh mỗi ngày, đã rất vui khi ngồi trên xe anh chở, đã rất vui những khi đội nắng đi ăn cơm trưa cùng anh…</p>
<p>Em đã hạnh phúc ngất ngây khi nhận được hoa của anh, vào ngày 8/3. Ngày hôm ấy là ngày ấm áp nhất trong cuộc đời của em. Anh chở em đi ăn, dắt em đi uống café, ngồi sau lưng anh tự nhiên em cảm thấy mình bình yên đến lạ. Tối hôm ấy về không ngủ được vì cái đầu nó cứ nghĩ đến anh.</p>
<p>Biết bao người đã tặng hoa cho em, và em cũng đã được chở đi ăn, đi uống café nhiều lần nhưng sao chưa bao giờ em có được cái cảm xúc như khi ở bên anh.</p>
<p>Em từng hốt hỏang khi nghe tin anh sẽ nghỉ làm, bởi lúc ấy em nghĩ rằng thế có nghĩa là em sẽ không còn gặp anh hàng ngày nữa, thế có nghĩa là em sẽ trở lại cảm giác trống vắng, thế có nghĩa là em sẽ chẳng còn cảm giác hào hứng khi đến công ty làm việc. Dù rằng trước khi quen anh em vẫn vui vẻ, hào hứng chăm chỉ trong công việc. Điều đó làm em biết rằng anh đã có ảnh hưởng đến em rất nhiều.</p>
<p>Em từng rất muốn biết vào những ngày thứ 7, chủ nhật anh làm gì khi không gặp em, em đã luôn muốn biết anh có nhớ đến em không, có nghĩ về em nhiều như em đã nghĩ về anh không? Nhưng em không dám thổ lộ cảm xúc, em cố gắng che giấu, cố gắng bình thản trước anh để rồi sau đó trái tim em thổn thức một mình với nỗi nhớ mong, để một mình cứ lẩm nhẩm theo lời bài hát: Người yêu dấu biết bao ngày nhớ anh nhưng em không sao nên lời , lang thang trong cơn mơ tìm đâu thấy anh cho vơi đi bao nỗi nhớ…</p>
<p>Em nghĩ đến anh từng phút, từng giờ, kể từ ngày gặp anh, em chẳng còn muốn đi uống café cùng ai khách, em nhớ rõ những gì liên quan đến anh, nhớ rõ mình đã uống café bao nhiêu lần, nhớ rõ ngày hôm nay là ngày thứ bao nhiêu mình quen nhau…</p>
<p>Em thích uống café cùng anh, thích ngắm anh pha café cho em, thích cái nick name anh đặt cho em là “CF đá”, thích cái nickname em đặt cho anh là “CF đen”… Em thích cái quán café yên tĩnh mà anh đã dắt em đến, thích cái góc bàn mà khi ngồi đó sẽ cảm nhận được những làn gió mát. Em thích nhìn khuôn mặt anh khi cười, Hihi tóm lại là em đã thích anh rồi, à mà không có lẽ là hơn cả thích ấy chứ, em chưa hề có cảm xúc với ai như thế này. Em cảm nhận từ trái tim em rằng hình như đó là…</p>
<p>Em nhớ lần đầu tiên anh đã cùng em nghỉ làm chiều thứ 6 để dung dăng dung dẻ dắt nhau đi café, đi xem phim như một cặp tình nhân. Dĩ nhiên em biết anh sẽ không nhớ hôm ấy là hôm nào, nhưng em thì không thể quên vì em thường tự hào mình có trí nhớ rất dai với những người có ý nghĩa với em. Và một điều nữa là những lần đi chơi cùng anh em thường cất tờ lịch ngày hôm ấy vào sổ tay…</p>
<p>Em đã từng ngóng chờ từng tin nhắn của anh. Trước khi quen anh, về đến nhà là em vứt lăn vứt lóc cái điện thọai, chỉ khi nào cần đến nó em mới cầm lấy và sẽ gọi lại nếu thấy những cuộc gọi nhỡ.</p>
<p>Thế mà từ khi quen anh cái điện thoại cứ kè kè bên em mọi lúc mọi nơi, em sợ anh nhắn tin mà em không nhận được hoặc lo những lúc anh gọi mà em không nghe máy. Khi chưa quen anh, hộp thư tin nhắn trong điện thoại em không bao giờ báo quá đầy tin nhắn cần phải xóa bớt, vì có bao giờ em nhắn tin cho ai nhiều đâu, nếu có thì cũng chỉ là 1, 2 tin thì làm sao mà đầy được. Quen anh rồi điện thoại em luôn đầy ắp tin nhắn nhưng chỉ là của một người duy nhất mang tên anh, nhiều lúc muốn xóa bớt nhưng đọc đi đọc lại thì tin nào cũng thấy hay hết nên để hoài, mỗi khi buộc phải xóa một tin nào đó em đắn đo lắm, thế nên em giữ lại những tin nhắn mà theo em nó thật tình cảm và có ý nghĩa. Anh biết không thậm chí pass em cài trên máy cũng là ngày sinh nhật của anh.</p>
<p>Anh cũng đã dạy cho em rất nhiều thứ, anh dạy cho em sống mạnh mẽ hơn, tự lập hơn khi phải sống một mình, tập yêu bản thân mình hơn, sống cho mình và không nên lúc nào cũng phải cố gắng làm hài lòng người khác như trước, bởi vì chẳng thể nào làm hài lòng được tất cả mọi người… Trước khi quen anh, em thường thức rất khuya, nhưng là để chơi game, khi quen anh rồi em vẫn thức rất khuya nhưng chỉ là vì nhớ anh quá nên không thể ngủ được.</p>
<p>Thế đấy em đã thay đổi rất nhiều từ khi em biết anh…</p>
<p>Ngày mà em cùng anh đi ra biển, anh không biết là em đã rất vui như thế nào đâu, được ở bên cạnh anh làm em thấy bình yên, nhẹ nhõm. Được ở rất gần bên anh, được ngắm anh thật kỹ mà không phải bối rối hay đỏ mặt nữa, được khoác tay anh, ngả đầu lên vai anh và cảm nhận sự ấm áp trong trái tim. Nhưng đó cũng là ngày mà mà em chợt nhận ra rằng: anh là người có ý nghĩa với em nhưng không phải là người dành cho em… và em không phải là cô gái có nhiều ý nghĩa với anh, rằng ngoài một nửa của anh đang ở xa, em cũng chỉ là một trong số những người con gái hiện tại ở gần bên anh… chỉ thế thôi!</p>
<p>Điều đó làm đau nhói trái tim em, làm vỡ vụn tất cả các cảm xúc trong em, dù em vẫn cố gắng đè nén nó trong tim, em đã kiêu hãnh để không cho anh biết rằng em đã đau khổ vì anh, rằng trái tim nhạy cảm và yếu đuối của em muốn tan nát.</p>
<p>Dĩ nhiên rồi, em không là gì của anh, anh không là gì của em. Ta không là gì của nhau, chỉ là đi ngang qua nhau. Nhận ra rằng có đôi lúc tiếc nuối vì mình đã gặp nhau không đúng lúc, thế thôi, và em chợt nhận ra rằng anh và em chỉ là 2 cơn gió vô tình gặp nhau, mà 2 cơn gió có bao giờ đi chung đường, thế nên đành phải buông tay cho gió bay, chẳng thể giận hờn nhau, chẳng thể ai trách ai…</p>
<p>Em vẫn cố gắng bình thản trước anh nhưng em hiểu rằng kể từ giờ phút này em phải tập quên anh… Và từng ngày một em đang tập quên anh, quên theo cái cách của em…</p>
<p>Nhưng như thế có nghĩa là em đang tự làm em đau, nếu em không quên anh, trái tim em sẽ cứ đau hòai. Nói quên anh nhưng không phải quên sạch sành sanh về anh, chỉ là quên đi cái cảm xúc mà em đã dành cho anh, chỉ thế thôi, bởi dù sao bây giờ anh cũng đã trở thành một ký ức khó quên trong cuộc đời em mất rồi.</p>
<p>Anh cũng vậy, sau chuyến đi biển về anh ít chủ động nhắn tin cho em hơn, anh ít quan tâm đến em hơn, em cảm nhận dường như anh cũng có sự thay đổi…dù buồn nhưng em biết rằng điều đó tốt cho anh và em.</p>
<p>Khi anh lại nói với em rằng anh muốn nghỉ việc vì quá mệt mỏi, em đã thôi không cố níu giữ anh lại nữa, em muốn anh ra đi nếu điều đó tốt cho anh, và khi như thế cũng tốt cho em hơn, bởi khi không gặp anh nữa, thời gian sẽ dễ dàng giúp em quên anh…</p>
<p>Em đã bắt đầu thay pass điện thọai, đã bắt đầu xóa các SMS của anh, mỗi ngày xóa một tin, vì anh không còn nhắn tin nhiều cho em như trước nữa nên một ngày nào đó có lẽ sms của em sẽ về lại trạng thái empty.</p>
<p>Em đã thôi không thức khuya, đã cố gắng tự dỗ giấc ngủ cho chính mình, đã cố gắng không nghĩ đến anh hằng đêm nữa, nếu không ngủ được em tự lôi sách ra đọc để không phải suy nghĩ về anh cho đến khi chìm vào giấc ngủ.</p>
<p>Em cũng đã thôi không đếm ngày hôm nay là ngày thứ bao nhiêu em gặp anh, em đang cố quên đi những dịu dàng, ấm áp anh dành cho em…</p>
<p>Em đã thôi không nghe bài hát “Từng giọt café “ nữa. Và giờ thì trái tim em đang dần bình yên.</p>
<p>Café đắng</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/hinh-nh%c6%b0-ta-khong-la-gi-c%e1%bb%a7a-nhau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Mua camera để&#8230; theo dõi mẹ chồng</title>
		<link>http://duanails.com/mua-camera-d%e1%bb%83-theo-doi-m%e1%ba%b9-ch%e1%bb%93ng/</link>
		<comments>http://duanails.com/mua-camera-d%e1%bb%83-theo-doi-m%e1%ba%b9-ch%e1%bb%93ng/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 06 Jun 2010 14:52:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Mua camera để... theo dõi mẹ chồng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4160</guid>
		<description><![CDATA[Trước khi tôi đi công tác ở Nhật, cô vợ xinh đẹp thủ thỉ: “Anh phải tìm mua bằng được cái máy camera gắn tường, để em... kiểm tra mẹ làm bếp”. ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Trước khi tôi đi công tác ở Nhật, cô vợ xinh đẹp thủ thỉ: “Anh phải tìm mua bằng được cái máy camera gắn tường, để em&#8230; kiểm tra mẹ làm bếp”.</strong></p>
<p><img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2010/05/060610-rinh.jpg" alt="" /><br />
Khi vợ tôi nói câu ấy thì tôi thật sự tự ái. Cảm giác như mình bị xúc phạm, mặc dù từ trước đến nay tôi đã chịu nhiều cảnh mẹ chồng con dâu căng thẳng trong nhà. Tuy nhiên, tôi không phản ứng làm gì. Kinh nghiệm cho thấy cứ im lặng rồi không mua, khi về sẽ bảo: “Không tìm được hàng” là yên ổn mọi bề. Nhưng từ hôm đó, ngày nào nàng cũng nhắc: Anh phải mua, phải mua, phải mua&#8230; đau hết cả đầu.</p>
<p>Chuyến đi Nhật của tôi kết thúc sau 2 tuần. Tôi thực hiện kế hoạch không mua chiếc “máy theo dõi mẹ chồng” cho vợ và nói rằng, không tìm thấy nó ở đâu trên cái đất nước Nhật mênh mông như thế. Nhưng oái oăm thay, trong đoàn có tên Hòa (cơ quan vẫn gọi đùa là Hòa đại nhân) đã mua chiếc máy ấy và mang đến tận nhà cho vợ tôi mà không nói cho tôi biết.</p>
<p>Khi bị tôi quạt cho một trận, cậu ta mới nói lâm li: “Anh làm lãnh đạo, chị ấy không muốn anh đi ký kết việc quốc gia đại sự lại phải bận tâm tới cái việc tiểu nhân vớ vẩn, mất hết tư cách”. Thế là tôi lại “nể vợ, sợ người” mà ngậm bồ hòn. Vợ tôi thấy tôi không nói gì nữa thì rắp tâm vận hành máy.</p>
<p>Chủ nhật đó, mẹ tôi vừa ra tàu về quê thì nàng gọi thợ đến lắp đặt. Ống kính có độ xoay nên quay chiếu được khắp bếp, phòng ăn và căn buồng tầng một mẹ tôi ở. Bực lắm, nhưng tôi vẫn nói nhẹ nhàng: “Sao em phải làm thế? Mẹ có gì mà phải kiểm soát?”.</p>
<p>Tức thì nàng gắt lên: “Bà hay lấy gạo, lấy đồ cho bọn ăn xin. Có hôm còn cho mấy mẹ đồng nát vào nhà chơi, uống nước ngọt trong tủ lạnh, chuyện trò ầm cả phòng. Em sợ bọn họ cuỗm hết đồ đạc của nhà mình nên phải theo dõi”. Cái cớ ấy khiến tôi càng thương mẹ nhưng không gàn nổi vợ nên tôi rất buồn.</p>
<p>Một ngày kia, trong bữa ăn, cả nhà bỗng thót tim vì nghe vợ tôi hỏi: “Hôm nay thấy mẹ đong 6 bơ gạo nấu cơm sao nồi cơm vẫn như mọi khi?”. Mẹ tôi lặng đi một lát rồi thong thả bảo: “Tôi đong có 2 bơ, sao chị bảo đong những 6 bơ?”. Vợ tôi lúc đó mới bật cái băng hình cho cả nhà xem. Trời ơi, tay mẹ tôi chậm nên đong bơ gạo nào đếm được bơ đó. Tất cả 6 lần. Nhưng tiếp theo là cảnh bà cầm túi ni lon đựng mấy bơ gạo đó mở cửa cho một người phụ nữ nhom nhem, hốc hác đang đứng chờ ngoài cửa.</p>
<p>Mẹ tôi lúc đó mới thú nhận: “Ừ thì mẹ cho cái nhà chị ấy. Chị ấy đang nuôi con chạy thận trong bệnh viện, khổ lắm”. Tức thì vợ tôi nói gay gắt: “Mẹ dễ tin người quá. Thời bây giờ toàn người lừa dối đấy. Họ chẳng phải nuôi con chạy thận đâu. Mẹ mà mời họ vào nhà cho ăn uống, họ lấy hết đồ đạc đi thì mẹ tính sao?”.</p>
<p>Mẹ chẳng nói được gì đành chùi những giọt nước mắt bằng vạt áo rồi lặng lẽ lên phòng nằm. Mẹ đứng lên, tôi cũng không ăn nổi bát cơm. Nỗi khổ tâm cứ trào lên nghẹn cổ.</p>
<p>Thấy vậy, vợ tôi nặng mặt sa mày bảo: “Em nói để mẹ cảnh giác. Cũng là bảo vệ cho gia đình. Nhỡ có kẻ nào âm mưu hại anh thì sao?”. Tôi xua tay: “Anh đau đầu quá, xin em để cho anh yên thân”. Rồi tôi cũng bỏ mâm cơm đứng dậy.</p>
<p>Chuyện chưa nguôi ngoai thì một buổi đang chủ trì cuộc họp, tôi có điện thoại của vợ: “Anh về nhà ngay, bà đang có chuyện”. Lo mẹ làm sao, tôi vội dừng cuộc họp về vội. Đến nhà mới vỡ lẽ, trong phòng khách có khoảng 6, 7 bà đồng nát, quang gánh, xe thồ còn để ngổn ngang ở sân. Các bà đang uống nước và nói chuyện quê hương rất rôm rả.</p>
<p>Tôi chào các bà. Một bà đứng dậy thanh minh: “Chú thông cảm cho việc chúng tôi đến đây. Vì bà cụ nhớ quê lắm, chỉ muốn chúng tôi ghé vào kể dăm câu chuyện xóm làng để cụ biết. Cụ bảo ở đây cô đơn và rất buồn. Cụ chỉ muốn về quê sống nhưng các con không cho. Chúng tôi đã nhiều lần khuyên nhủ cụ ở lại cho con cháu yên tâm công tác, thỉnh thoảng chúng tôi vẫn mang biếu cụ ít cau trầu hái ở quê, cụ ăn cho đỡ nhớ&#8230;”.</p>
<p>Tôi cảm động quá, chỉ biết cảm ơn các bà và mời họ: “Khi nào rảnh việc, các bác hãy ghé vào đây uống nước, chuyện trò với mẹ cháu cho cụ đỡ nhớ quê”. Thế thôi mà sao vợ tôi biết hết. Hóa ra nàng theo dõi qua camera. Hôm sau cô ấy bảo: “Anh lại còn mời họ vào nhà cứ như bạn bè. Tôi cấm!”.</p>
<p>Lần này thì không nể nữa, tôi bảo luôn: “Nhà của anh, mẹ anh muốn mời ai thì mời. Em không có quyền”. Thế là vợ tôi tru tréo lên. Rằng tôi vô ơn, rằng tôi cậy của, rằng tôi bênh mẹ, rằng tôi kiếm cớ loại trừ cô ấy ra khỏi nhà&#8230; Tôi hét lên: “Cô đừng có già mồm đổ tội. Mẹ có nỗi khổ riêng, cô không hiểu được đâu, đời mẹ đã khổ nhiều rồi, đừng làm mẹ khổ nữa”.</p>
<p>Tức thì vợ tôi liền đánh bài ngửa: “Vậy anh thương cụ hay là thương tôi? Anh chọn đi, nếu chọn mẹ anh thì tôi sẽ ra khỏi cái nhà này?”. Tôi đế thêm: “Còn nếu chọn cô thì mẹ tôi phải ra đi phải không?”.</p>
<p>Chuyện cãi nhau có lẽ đã dội vào tai mẹ tôi. Cuối tuần ấy, trong bữa cơm, cụ nói rất vui với cả nhà: “Tuần sau có hội làng, năm nay làng làm to lắm, các con cho mẹ về quê nhá”. Tôi thừa biết mẹ kiếm cớ để ra đi nhưng không dám gàn và muốn để cụ về quê ít ngày cho thanh thản. Nào ngờ, về quê đã cả tháng mà mẹ tôi chẳng lên. Thằng Tuấn gọi điện về nhà bác gái hỏi bà nội thì bác bảo: “Bà nhắn không lên nhà cháu nữa vì ở quê hợp khí hậu, bà khỏe ra”.</p>
<p>Tôi đau lòng lắm liền chì chiết vợ: “Tại cô đấy, bà cụ sẽ chẳng thèm lên đây nữa đâu”. Vợ tôi nói mát: “Tại tôi thì để tôi đi khỏi cái nhà này vậy, anh về quê mà đón mẹ anh lên. Chọn mẹ thì thôi vợ, thế thôi!”.</p>
<p>Tức thì tôi điên tiết quát tướng: “Tôi chỉ có một người mẹ trong đời thôi nhá, còn vợ thì kiếm đâu chẳng được”. Ngay lập tức vợ tôi hầm hầm lao vào buồng, lục tung tủ quần áo, xếp ngay đồ dùng cá nhân vào va li rồi gọi tắc xi đi thẳng. Cả tuần nay cô ấy không về nhà.</p>
<p>Tôi về quê đón mẹ lên, nhưng mẹ tôi cũng không lên. Thằng Tuấn mấy hôm nay toàn ăn cơm bụi và ở trường không ai chăm sóc. Chẳng biết sau đây sẽ thế nào chứ hiện giờ tôi đang chênh vênh, khó xử vô cùng.</p>
<p>Mẹ tôi vốn hiền lành, chất phác nhưng cả nghĩ, vợ tôi thì thông minh nhưng ích kỷ. Cả hai người phụ nữ tôi đều thương yêu nhưng vợ tôi bắt phải chọn một. Chính cô ấy đã làm tan nát cái gia đình này.</p>
<p>Theo PNVN</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/mua-camera-d%e1%bb%83-theo-doi-m%e1%ba%b9-ch%e1%bb%93ng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nhật ký của một bà mẹ chồng</title>
		<link>http://duanails.com/nh%e1%ba%adt-ky-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-ba-m%e1%ba%b9-ch%e1%bb%93ng/</link>
		<comments>http://duanails.com/nh%e1%ba%adt-ky-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-ba-m%e1%ba%b9-ch%e1%bb%93ng/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Jun 2010 05:25:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật ký của một bà mẹ chồng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4149</guid>
		<description><![CDATA[Tối qua hai đứa nó lại đi. Không biết là xem phim hay ăn tiệm, đã thế, lại còn phôn về muộn khi ta đã dọn cơm xong. Ta ngồi ăn một mình, lòng ngổn ngang tức tối. ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Tối qua hai đứa nó lại đi. Không biết là xem phim hay ăn tiệm, đã thế, lại còn phôn về muộn khi ta đã dọn cơm xong. Ta ngồi ăn một mình, lòng ngổn ngang tức tối. </strong></p>
<p><img src="http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2010/06/04/030610-nk.jpg" alt="" /><br />
Đứa con trai yêu dấu rõ ràng đã bị vợ ám, càng ngày càng cách xa ta. Được. Để coi. Bà này đâu có sợ. Bà này biết điều nhưng không nhu nhược.</p>
<p>Khuya tối mấy cũng không chịu ngủ, bật tivi xem phim Hong Kong bộ, nhưng nghe tiếng xe của chúng thì tắt vội đi. Giả ngồi trong bóng tối cô đơn. Hai đứa bước vào. Con trai ngạc nhiên: “Mẹ chưa ngủ à?”. Ta lạnh lùng: “Mẹ mệt”. Con dâu lo lắng: “Mẹ uống thuốc gì chưa?”. Ta dấm dẳng: “Thôi, tôi nhức mỏi quen rồi”.</p>
<p>Hai đứa len lén về phòng. Ta hả dạ, lén xuống bếp, mở tủ lạnh ăn nửa trái sầu riêng.</p>
<p><strong>Ngày&#8230; tháng&#8230; năm</strong></p>
<p>Sáng ra loẹt quẹt quét nhà. Thấy con dâu đi qua, vội vã tự đấm lưng vài cái. Nó liếc nhìn nhưng không hỏi. Được. Để đó. Rồi xem!</p>
<p>Nó dắt xe ra. Mình nói mát: “Con mặc cái váy đẹp đấy, nhưng hình như hơi mỏng đó con”. Nó cười cười: “Bây giờ ai cũng vậy mà”. Ta cười nhạt: “Gia đình này gia giáo, ta chỉ nhắc thế, chắc mẹ cổ rồi”. Nó len lén trở lại thay đồ. Thấy chưa. Một nhát. Đừng có vội trêu gan.</p>
<p>Nó vừa định nổ máy xe, mình lại nhắc: “Chủ nhật có giỗ, con nhớ về sớm và nhớ đặt heo quay”. Con dâu sững sờ: “Cơ quan con định đi Vũng Tàu”. Mình cười không tươi: “À, thì mẹ cũng nhắc thế thôi. Tùy chị”.</p>
<p>Nó nặng nề lao đi. Con trai yêu vừa ra. Rõ khổ, mới cưới vợ mà gầy đi ba ký. Chắc “quỷ cái” lại hành. Mình dọn đồ sáng cho ăn. Nói xa xôi: “Vợ con ngoan, xinh đẹp đấy nhưng con nên để ý vì hình như nông nổi, ham chơi”. Thấy nó im, mình bồi: “May mà mẹ cũng đổi khác rồi, chứ mấy bà kia ấy à? Canh chừng và so đo dữ lắm”.</p>
<p>Con trai không nói gì, im lặng đọc báo. Kệ, nghe được câu nào thì nghe. Tôi già rồi. Tôi chả cần gì. Tôi chỉ nghĩ cho anh cho chị.</p>
<p><strong>Ngày&#8230; tháng&#8230; năm</strong></p>
<p>Buổi trưa sang bà Tám, thấy bà cũng đang buồn và tức đứa con dâu. Có đời thuở nào mà sắm một lúc hai cái áo trong khi chồng không có đôi giày tử tế mà mang. Vội vàng dẩu mỏ mắng bà: “Mua thế còn may. Đứa nhà tôi ấy à, nhà ba ngày không thấy quét (thực ra thì mới có một ngày), nấu cơm thì lúc khê lúc khét (thực ra cũng mới có một lần)”.</p>
<p>Bà Tám thở dài: “Thời chúng mình khổ biết bao nhiêu. Bọn nó bây giờ sướng mà không biết sướng”.</p>
<p>Đang ngồi với chị Tám thì chị Tư qua. Khoe con dâu đi Thái Lan về tặng chai dầu gió. Mình bực quá: “Con dâu tôi tặng cả máy đấm lưng, nghe nói mua đắt bằng chiếc xe gắn máy”. Nói thế cho chị ấy ghen chơi. Đừng tưởng chỉ con nhà mình mới khá.</p>
<p><strong>Ngày&#8230; tháng&#8230; năm</strong></p>
<p>Cùng chị Tư, chị Tám lên chùa. Đi hết trăm ngàn tiền xe, ăn hết sáu chục ngàn tiền quà. Nhưng lúc về nhà, con dâu hỏi đi đâu thì nói là đi khám bệnh. “Bác sĩ nói sao hả mẹ?”. “À, thì sẽ tăng nhức mỏi, nên cần bớt việc nhà. Nhưng khổ nỗi tôi không làm thì ai làm. Chả lẽ để cái nhà này như cái nhà hoang”.</p>
<p>Vừa nói vừa đấm lưng, và thở ra nhọc mệt (mệt quá đi chứ, ăn tới hai tô bún còn gì!). Sau đó vừa rên vừa lấy nồi đi vo gạo. Nó vội vàng giằng lấy: “Mẹ để con”.</p>
<p>Tối về, con trai nghiêm túc: “Mẹ ơi, chúng con mua vé du lịch cho mẹ, đi Trung Quốc một tuần”. Vội vã gắt lên: “Mẹ thích ở nhà với các con hơn&#8230; nhưng thôi, đã mua rồi thì đi vậy&#8230; Khổ lắm, tôi chả yên tâm khi ra khỏi cái nhà này”.</p>
<p>Theo 24h</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/nh%e1%ba%adt-ky-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-ba-m%e1%ba%b9-ch%e1%bb%93ng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nữ sinh và nhật kí một ngày làm&#8230; mẹ</title>
		<link>http://duanails.com/n%e1%bb%af-sinh-va-nh%e1%ba%adt-ki-m%e1%bb%99t-ngay-lam-m%e1%ba%b9/</link>
		<comments>http://duanails.com/n%e1%bb%af-sinh-va-nh%e1%ba%adt-ki-m%e1%bb%99t-ngay-lam-m%e1%ba%b9/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 03 Jun 2010 15:10:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Nữ sinh và nhật kí một ngày làm... mẹ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4147</guid>
		<description><![CDATA[“Một ngày làm mẹ, để biết thương các em nhỏ, để hiểu thế nào là tình cảm của người mẹ dành cho con…” ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>“Một ngày làm mẹ, để biết thương các em nhỏ, để hiểu thế nào là tình   cảm của người mẹ dành cho con…” </strong></p>
<p>Đó là một căn phòng nhỏ xinh 40m2 đang náo   loạn bởi tiếng khóc, tiếng la hét của chừng 36 em nhỏ. Đang lớ ngớ giữa   phòng thì tớ mém té xỉu khi thấy cái đầu to gần bằng&#8230;chiếc tivi. Em bé   bước đi khó nhọc trên đôi chân khẳng khiu, dang hai tay đòi bế. Phải   mất mấy giây để tự dỗ mình đừng khóc, tớ vội đưa tay bế em vào lòng&#8230; </p>
<p>Hôm nay, tớ làm bảo   mẫu cho những bé thiểu năng ở trung tâm Tam Bình (quận Thủ Đức, TPHCM). </p>
<p><img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2010/05/ns2362010.jpg" alt="" /></p>
<p><strong>7g </strong></p>
<p>Nhiệm vụ đầu tiên là   giao ban nhận ca, để biết được tình hình sức khỏe của từng bé sau đêm   qua. Cô bảo mẫu trực ban đêm sau khi dặn dò tớ kĩ lưỡng còn cẩn thận đi   vòng quanh bên các giường, nhìn các bé rồi mới vẫy tay ra về. </p>
<p><strong>7 &#8211; 8g </strong></p>
<p>Nhiệm vụ của tớ chỉ   thực sự bắt đầu khi các bé thức dậy. 6 cô bảo mẫu tắm cho 36 em nhỏ. Tớ   phải gồng mình và tập trung cao độ, vì rất khó giữ thăng bằng khi bế   những bé có cái đầu nặng ì và phần thân yếu ớt. Các bé mất khả năng phản   ứng với môi trường bên ngoài, nên khi thay tã hay tắm rửa dưới nước các   bé cũng nằm im không nhúc nhích, không biết sợ hãi, không biết thích   thú&#8230; </p>
<p><strong>10g &#8211; 11g </strong></p>
<p>Đến giờ ăn trưa mới   thực sự nhiêu khê. Cô Kim Trang, phó khoa Khuyết Tật cho biết: “Các em   không có ý thức về việc ăn uống”. Không thể bảo các em “há mồm to ra   nào” hay “Nuốt giỏi đi” như mẹ vẫn chăm em út ở nhà. Mà phải tìm đủ mọi   cách đưa thức ăn vào miệng từng đứa, và phải nắm được thói quen của mỗi   bé để&#8230; tùy cơ ứng biến. Chưa kịp tiếp thu kinh nghiệm của các cô thì   bé Liêm bất ngờ đổi ý, không chịu nuốt cơm nữa mà phun thức ăn vào mặt   tớ, dỗ mấy cũng không há miệng ra. Đôi mắt Liêm vẫn ngờ nghệch, vô hồn   và không ý thức được mình vừa làm gì. </p>
<p><strong>11g30 </strong></p>
<p>Giờ nghỉ trưa của các   bé, tớ cùng các cô ngồi xếp tã cho từng em. Do bệnh tật nên các em ở đây   phải mặc tã mỗi ngày. Thỉnh thoảng nghe những tiếng khóc ré lên, những   tiếng rên khó nhọc hay tiếng đập giường rầm rầm của những đứa trẻ không   làm chủ được hành vi của mình. Bỗng dưng, tớ có cảm giác nhồn nhột sau   gáy, một bàn tay đang sờ lên tóc, thì ra là Liêm. </p>
<p>Các cô bảo mẫu giải   thích: “Liêm rất thích ngắm tóc dài và thường hay liếm tóc các cô!”.   Chưa kịp quay lại nhìn Liêm thì tớ lại có cảm giác khác, nhanh như sóc,   tớ bị Hiệp giật mạnh xuống đất, rồi em ấy di chuyển từ trên mặt tớ xuống   đến chân. Tớ được giải thích: “Các bạn bị não mà, không biết làm chủ   cảm xúc của mình đâu!”. </p>
<p>Thế cho nên mỗi phản   ứng dù là nhỏ nhất của mỗi bé cũng làm các cô hạnh phúc đến độ rơi nước   mắt. Như bé Ngọc hôm bập bẹ nói tiếng “má ơi” làm các cô vui khôn xiết.   Còn bé Liêm thì lại khá nhạy cảm với âm nhạc, dù nói gì Liêm cũng không   hiểu, nhưng cứ nghe “Ồ sao bé không lắc&#8230;” là Liêm lại lắc lư cái đầu.   Không ai biết được đó là thành quả của ròng rã nhiều tháng trời, các cô   phải thay phiên nhau hát để Liêm&#8230; lắc lư cái mình theo điệu nhạc.</p>
<p><img src="http://duanails.com/wp-content/uploads/2010/05/ns462010.jpg" alt="" /><br />
Giọt nước mắt của Bảo đã   làm tớ dùng dằng&#8230;</p>
<p>Cô Trang tâm sự: “Đôi   khi phải để các con của mình ở nhà thiệt thòi một tẹo, để bù đắp cho   những đứa nhỏ ở trung tâm. Vì tụi nhỏ sinh ra đã phải chống chọi với   bệnh tật. Và cũng ít có bé nào chịu đựng đau đớn được hơn 10 năm&#8230;”. </p>
<p>Buổi chiều, trong lúc   đang thu dọn giỏ xách để “tan ca”, tớ nghe một cô nói khẽ: “Biết mẹ Vân   sắp về Bảo khóc rồi nè!” Tớ ngạc nhiên tìm đến chỗ Bảo ngồi, từ đôi mắt   nhỏ xíu, một dòng nước mắt chảy ra trên khuôn mặt bị biến dạng vì bệnh   tật của em đã làm tớ dùng dằng không muốn về&#8230; Một ngày thôi mà tình   cảm mẹ con đã gắn bó như thế. Huống hồ chi các cô, có người đã gắn bó   với trung tâm, với những mảnh đời bất hạnh gần 10 năm trời, thì tình mẹ   con làm sao mà không thắm thiết được? </p>
<p>Một ngày làm mẹ, để   biết thương các em nhỏ, để hiểu thế nào là tình cảm của người mẹ dành   cho con và để biết cúi đầu thầm cảm phục những con người nhân từ nguyện   dành trọn cuộc sống mình để chăm sóc, an ủi những đứa bé tội nghiệp. </p>
<p>Bích Vân (Lớp 11A4 THPT Hiệp Bình &#8211; Thủ Đức, TP.HCM)<br /> <br />
Theo Mực Tím</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/n%e1%bb%af-sinh-va-nh%e1%ba%adt-ki-m%e1%bb%99t-ngay-lam-m%e1%ba%b9/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Khi ba không phải là chồng của mẹ</title>
		<link>http://duanails.com/khi-ba-khong-ph%e1%ba%a3i-la-ch%e1%bb%93ng-c%e1%bb%a7a-m%e1%ba%b9/</link>
		<comments>http://duanails.com/khi-ba-khong-ph%e1%ba%a3i-la-ch%e1%bb%93ng-c%e1%bb%a7a-m%e1%ba%b9/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 01 Jun 2010 14:43:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Khi ba không phải là chồng của mẹ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4135</guid>
		<description><![CDATA[Con từng nói với đám bạn bè rằng con ghét cái mô típ “cha mẹ ly hôn - con cái hư hỏng”, con nói rằng việc đó không ảnh hưởng tới con, khi người ta không sống được với nhau nữa… thì chia tay…]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Con từng nói với đám bạn bè rằng con ghét cái mô típ “cha mẹ ly hôn &#8211; con cái hư hỏng”, con nói rằng việc đó không ảnh hưởng tới con, khi người ta không sống được với nhau nữa… thì chia tay…</strong></p>
<p>Con 21 tuổi, cứ ngỡ mình đã mạnh mẽ lắm, đã giỏi giang lắm khi không đủ cả ba lẫn mẹ con vẫn ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, vẫn là sinh viên của một trường đại học danh tiếng…</p>
<p>Ba mẹ chia tay khi con chưa học hết cấp 1. Sống gần nhau nhưng con chưa bao giờ dám nhắc tới ba trước mặt mẹ, con biết mẹ đã khổ sở ra sao, con biết con biết, nhưng mỗi lần nhìn thấy dáng ba đi khập khiễng vì căn bệnh viêm khớp, sống một mình trong căn phòng tập thể, đồ đạc không có gì ngoài một chiếc giường cũ kỹ, con lại không thể chịu đựng nổi, bao lỗi lầm của ba trong quá khứ bỗng tan biến hết.</p>
<p>Một đứa trẻ 10 tuổi đã biết giả vờ vui vẻ trước mặt mọi người (đặc biệt là mẹ) để mỗi tối, đọc kinh cầu nguyện cho ba, nước mặt lại tuôn trào không thể ngăn nổi. Sống hai cuộc đời, một cho mẹ và một cho ba, con ngày càng trầm tính, ít bạn bè, mỗi ngày đi đi về về như một nghĩa vụ.</p>
<p>Rồi mẹ tái giá, con quý chú ấy, chú ấy cũng thương yêu con lắm, nhưng con biết rằng, với con chú ấy không phải là ba.</p>
<p>Hai năm sau, nghe tin ba sắp lấy vợ, con vui mừng ra mặt, vậy là từ nay sẽ có người khác thay mẹ chăm sóc cho ba.</p>
<p>Ba lấy vợ xong cũng chuyển đi xa, bặt tin nhiều năm trời cho đến khi con vô đại học, ngày gặp lại ba, con thẫn thờ trốn vào một góc, khóc như chưa bao giờ được khóc, từ sâu thẳm trong tâm hồn, con biết ở đâu đó trong trái tim, một vết thương khó lành.</p>
<p>Ba vẫn vậy, vẫn làm khổ cô ấy như đã từng làm khổ mẹ, hai người đã chia tay nhau, ba sống ở Sài Gòn, làm một công việc thấp kém, sống trong một phòng trọ tồi tàn, tóc đã bạc nhiều, sức khỏe rất kém…</p>
<p>Quay về ký túc xá, mất mấy ngày không thể tập trung học được, những kí ức ngày xưa lại kéo về như một đám mây u ám, đã 10 năm nhưng con lại là con ngày xưa một lần nữa, vẫn đau lòng khi thấy ba nhưng bất lực biết mình không thể làm gì. Trốn mình trong phòng, con sợ nhận điện thoại từ ba, con không biết phải nói gì, phải làm gì.</p>
<p>Cuộc sống vẫn cứ trôi đi, con trong mắt bạn bè vẫn là một đứa học hành tốt, gia đình hạnh phúc, nhưng mấy ai biết, con mơ ước một gia đình như người ta, có một người cha tuyệt vời, để nâng đỡ, là chỗ dựa cho con những lúc khó khăn.</p>
<p>Ngày quốc tế thiếu nhi, con mong sao thế giới không còn những đứa trẻ sống với nỗi buồn từ bé, hưởng những niềm vui không trọn vẹn… như con.</p>
<p>Cỏ dại</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/khi-ba-khong-ph%e1%ba%a3i-la-ch%e1%bb%93ng-c%e1%bb%a7a-m%e1%ba%b9/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>14 năm chờ đợi một tình duyên</title>
		<link>http://duanails.com/14-nam-ch%e1%bb%9d-d%e1%bb%a3i-m%e1%bb%99t-tinh-duyen/</link>
		<comments>http://duanails.com/14-nam-ch%e1%bb%9d-d%e1%bb%a3i-m%e1%bb%99t-tinh-duyen/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 31 May 2010 13:48:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[14 năm chờ đợi một tình duyên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4122</guid>
		<description><![CDATA[Mười bốn năm chờ đợi một cuộc tình duyên của tôi rồi được gì, tôi mất nhiều hơn là được, năm nay tôi đã 31 tuổi rồi. Giờ thì tôi sợ thật sự, tự hứa với lòng sẽ khép kín lại cánh cửa trái tim, ai đến với tôi bằng chân tình thì tôi đáp trả (nếu tôi yêu), còn ngược lại chắc tôn thờ chủ nghĩa độc thân.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Gửi anh Hưng,</p>
<p>Đọc những dòng tâm tư của anh tôi cứ cười mãi, tôi thấy buồn cho anh và cũng cho mình. Tôi kể cho anh nghe một câu chuyện của riêng tôi để anh xem lại câu “tôi ảo tưởng hay phụ nữ bây giờ thiếu kiên nhẫn” nhé!</p>
<p>Mười bảy tuổi tôi tốt nghiệp trung học, lên Sài Gòn thi đại học, tôi quen anh trong ký túc xá. Anh hơn tôi 4 tuổi, anh vừa là thầy dạy ôn thi, vừa là người yêu của tôi. Suốt mấy năm ngồi ghế giảng đường chúng tôi có quá nhiều kỷ niệm, tình yêu đến với tôi bắt đầu từ một thói quen.</p>
<p>Gặp mặt nhau 3 buổi một tuần, quen lúc nào cũng có nhau, anh rất ghen nên đi đâu làm gì anh cũng hỏi và không muốn tôi ngồi sau lưng bất kỳ một thanh niên nào. Hơn hai năm đầu yêu đương thật hạnh phúc đối với tôi, lúc đó tôi tự hào rằng mình là người hạnh phúc nhất trên đời, niềm vui đó cũng chỉ được dừng lại ở 3 năm đầu.</p>
<p>Sau đó, anh đã đưa tôi vào thiên đường của những kẻ yêu nhau, tôi đã khờ khạo không biết giữ lấy cái quý nhất của đời mình, anh hứa là ra trường sẽ cưới. Sau khi 2 đứa có việc làm hẳn hoi, hỏi anh chừng nào cưới, anh bảo chờ ổn định công việc rồi cưới, chắc 2 năm nữa. Hai năm sau tôi lại hỏi anh câu đó, anh lại lặp lại thời gian 2 năm nữa và chừng nào có nhà thì cưới, tôi đâu cần cái nhà của anh đâu chứ.</p>
<p>Người ta sống được thì mình cũng sống được, tôi đâu cần anh giàu có, tôi chỉ cần anh, cần tình yêu của anh, muốn cùng anh xây dựng gia đình. Nhưng phải nói rằng anh chỉ được có cái mã điển trai, học giỏi, trong thời gian yêu nhau tôi đã nhận ra anh là kẻ sống ích kỷ, chỉ biết cá nhân mình, tôi đã cố gắng cảm hóa anh, tạo điều kiện cho anh gần gũi với gia đình, thời sinh viên anh còn thích thú, nhưng khi anh đi làm rồi thì anh lại có chút thay đổi về suy nghĩ, thích đánh bóng bản thân, điều này ngược lại với bản thân tôi.</p>
<p>Vậy là tôi kiên nhẫn chờ đợi anh suốt 9 năm trời, rồi cũng đến một ngày anh có ý định hỏi cưới tôi, nhưng thật sự lúc đó tôi đã quá mệt mỏi vì sự chịu đựng của mình, anh từng làm tổn thương tôi, chúng tôi chia tay nhau vì… anh đã không hiểu tôi. Có vẻ nực cười quá phải không, yêu nhau suốt 9 năm mà nói là chưa hiểu thì… thật là ngộ. Hai năm sau đó tôi mới có thể quên được anh, còn anh thì cưới vợ sau đó mấy tháng. Tôi lại đóng chặt cánh cửa trái tim mình, không dám đón nhận tình cảm của bất kỳ ai nữa, kết thúc mối tình đầu là vậy đó.</p>
<p>Rồi có một ngày tôi online trên mạng, tôi vô tình quen được một anh chàng hơn tôi đến 10 tuổi, anh làm khoa học, tôi cũng có một vài sở thích hướng về thiên nhiên nên rất mến mộ anh. Sau một tháng chat chit chúng tôi gặp nhau, thoạt đầu nghe cách nói của anh tôi ghét lắm, thấy anh tự cao và chảnh chẹ, tôi định bụng là không bao giờ trò chuyện với anh nữa.</p>
<p>Tôi không đẹp, nhưng có chút duyên ngầm, ăn nói cũng hoạt bát, thật thà nên dễ gây thiện cảm với những ai tiếp xúc với tôi, vậy là anh đã quan tâm đến tôi từ đó, chúng tôi chỉ trò chuyện qua mạng là chủ yếu vì anh không ở cùng thành phố với tôi. Anh rất vui tính, tuy lớn tuổi hơn tôi nhưng anh rất năng động, linh hoạt, anh rất giỏi về văn học, nghệ thuật, có nhiều giải thưởng lớn của VN…</p>
<p>Tôi rất thích mẫu người như thế, rồi cũng đến một ngày anh ngỏ lời nói anh và tôi hãy tìm hiểu nhau, nếu đến lúc nào đó cần đến nhau thì chúng ta cưới. Tôi kể cho anh nghe về quá khứ của tôi vì tôi luôn mặc cảm với người chồng của tôi sau này về chuyện đó, anh nói rằng anh không bận tâm, anh chỉ cần biết tôi của hiện tại, sau một thời gian do dự tôi đã rung động vì anh. Chúng tôi đã yêu nhau như vậy đó, tôi muốn làm vợ anh để chia sẻ với anh những khó khăn trong cuộc sống, muốn làm vì anh tất cả những gì tôi có thể, anh vì mọi người thì tôi vì anh.</p>
<p>Thời gian bên nhau rất ít, có khi vài tuần tôi và anh gặp một lần, anh ít khi nào kể về bản thân mình còn tôi thì bi bô mãi, tôi không biết nhiều về anh như anh biết rõ về tôi. Mỗi lần thắc mắc hỏi anh sao không đưa tôi về ra mắt gia đình thì anh luôn nói chưa phải lúc, và hẹn một ngày gần nhất, nhưng anh chưa bao giờ giữ lời. Tôi là người trọng chữ tín, nên rất buồn vì điều này, chúng tôi quen nhau trong thầm lặng vì không ai biết gì về những người chung quanh của nhau, tôi chột dạ và lo lắng khi có vài người nói anh có gia đình hẳn hoi.</p>
<p>Gặng hỏi anh nhiều lần nhưng anh luôn bảo “tụi nó trêu em đó”, tôi cũng không thèm tìm hiểu, tôi cho anh cơ hội nói thẳng, nói thật chứ không muốn nghe bóng nghe gió. Phụ nữ có giác quan thứ 6, tôi luôn linh cảm anh đang giấu tôi chuyện gì đó khó nói lắm nhưng chưa thể nói ra, rồi anh cứ mãi mê theo công việc của anh, tôi không được anh quan tâm, chăm sóc, không được vỗ về mỗi khi tôi suy sụp hay mệt mỏi, tôi cần có anh biết dường nào… Hơn 3 năm tạm gọi là “người yêu của nhau” tôi không thấy gì khác hơn ngoài lời hứa “cuối năm anh tính”. Tôi mệt mỏi, tuyệt vọng, mất niềm tin… Tôi không muốn sự chờ đợi mà không có đoạn kết, tôi lặng lẽ rút lui trong đau đớn.</p>
<p>Tôi không phải là người dễ yêu, nhưng nếu yêu ai rồi thì tôi yêu rất mãnh liệt. Tôi không phải là người phụ nữ lẳng lơ và tôi cũng không thuộc dạng thả hình bắt bóng, khi trong tôi quyết định dứt khoát với cuộc tình rồi thì tôi sẽ bằng mọi cách để vượt qua nó mặc dù rất khó khăn, tôi luôn chung thủy trong từng mối tình. Trên con đường duyên nợ tôi không tìm kiếm, tôi chỉ nắm bắt những gì đang đến và không muốn đánh mất cơ hội.</p>
<p>Tưởng rằng tôi không còn yêu được nữa, rồi cũng có một ngày người thứ ba xuất hiện qua mạng, anh chat chit với tôi và nhận ra tôi cũng là người phụ nữ dễ thương, nói chuyện ngọt ngào, chân chất, có duyên. Anh ở tận bên trời Tây, anh làm việc trong một cơ quan của chính phủ, làm cùng ngành nghề với tôi (nhưng anh giỏi hơn tôi rất rất nhiều). Điều đó khiến tôi ngưỡng mộ anh, ngày ngày tôi trò chuyện với anh suốt 3 tháng qua mạng. Mỗi lần anh đi công tác ở các nước anh luôn tìm hotel nào có wifi để online cùng tôi. Tôi nhận ra mình có tình cảm với anh lúc nào không biết nhưng không dám nói, vì tôi mặc cảm với anh về những cái thua thiệt của mình.</p>
<p>Rồi một ngày cuối tháng 10 anh hỏi tôi có yêu anh không và bảo rằng anh rất yêu tôi, chúng tôi đã thức trắng đêm vì những điều khó nói cũng đã nói ra. Vậy là tôi và anh đã yêu nhau qua mạng như thế đó, hạnh phúc ngập tràn, nhưng chưa bao giờ tôi được nghe giọng nói và thấy anh qua webcam, anh cứ viện lý do là bệnh rồi cười trừ. Anh bận lắm, tôi cũng bận nữa, nhưng nếu như chat chit với người yêu thì dù bận mấy tôi cũng nhịn chút thời gian dành cho nhau, còn anh thì không thể.</p>
<p>Rồi khoảng cách những lần trò chuyện thưa dần sau những chuyến công tác của anh, tôi thấy mình bị bỏ rơi vì những lời cáu kỉnh của anh (chúng bạn nói đùa bảo anh bị hâm vậy đó), nói gì thì nói tôi vẫn cảm nhận được cái tình anh dành cho tôi, có lúc yêu thương dạt dào có lúc lại xa cách. Tôi không hiểu nổi anh, trong khi tôi luôn khao khát được gặp anh hằng ngày hằng giờ, mong anh về biết bao nhiêu, để hiểu nhau hơn, để cùng anh chung một mái nhà. Nỗi khát khao đến cháy bỏng, đến điên người chỉ vì nhớ anh.</p>
<p>Rồi sự chờ đợi của tôi cũng có kết quả, một buổi tối đẹp trời anh bảo rằng đừng bao giờ trò chuyện với anh nữa, chưa gặp nhau thì sao gọi là yêu. Tôi uất nghẹn, không hiểu anh là người thế nào, mới vừa nói là cho tôi niềm tin giờ lại buông tay tôi nhanh chóng. Có lẽ vì trong người anh có quá nhiều bệnh nên anh sợ tôi khổ, lòng tự trọng trong tôi trỗi dậy, vậy là chúng tôi đã chia tay sau hơn nửa năm trò chuyện qua mạng, tôi bị tổn thương thật sự. Cho dù anh có hành xử vì lý do gì đi chăng nữa thì tôi cũng đã bị tổn thương.</p>
<p>Mười bốn năm chờ đợi một cuộc tình duyên của tôi rồi được gì, tôi mất nhiều hơn là được anh Hưng à, năm nay tôi đã 31 tuổi rồi. Giờ thì tôi sợ thật sự, tự hứa với lòng sẽ khép kín lại cánh cửa trái tim, ai đến với tôi bằng chân tình thì tôi đáp trả (nếu tôi yêu), còn ngược lại chắc tôn thờ chủ nghĩa độc thân luôn quá.</p>
<p>Anh có thấy không, tôi không phải thuộc tuýp người kiên nhẫn lắm nhưng lại kiên nhẫn chờ đợi một tình yêu có đoạn kết tốt đẹp sẽ đến, tôi có sức chịu đựng dẻo dai với những nỗi đau của mình, đến bây giờ tôi không hiểu mình đã vượt qua đó bằng cách nào.</p>
<p>Tôi thấy buồn cho mình vì cứ phải chờ đợi mãi, trong khi anh lại trách những cô gái anh từng quen lại thiếu kiên nhẫn, có lẽ họ nhận ra sự khoảng cách địa lý nên không có niềm tin vào anh đó thôi, vấn đề là ở chỗ anh có cho họ niềm tin không. Tuổi xuân của người phụ nữ mau qua lắm, nên họ phải tự tìm kiếm cho mình những gì trong tầm tay, anh lại là người Việt sống xa xứ nên để tìm hiểu về anh đối với họ không phải là chuyện dễ, họ thận trọng đó thôi anh Hưng à!</p>
<p>Mong anh có cái nhìn khác hơn về phụ nữ.</p>
<p>Cún con ngủ ngày.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/14-nam-ch%e1%bb%9d-d%e1%bb%a3i-m%e1%bb%99t-tinh-duyen/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chủ đề: Lấy chồng hung bạo</title>
		<link>http://duanails.com/ch%e1%bb%a7-d%e1%bb%81-l%e1%ba%a5y-ch%e1%bb%93ng-hung-b%e1%ba%a1o/</link>
		<comments>http://duanails.com/ch%e1%bb%a7-d%e1%bb%81-l%e1%ba%a5y-ch%e1%bb%93ng-hung-b%e1%ba%a1o/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 29 May 2010 16:12:39 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Chủ đề: Lấy chồng hung bạo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4118</guid>
		<description><![CDATA[Khi tôi còn nhỏ cha đã bỏ mẹ đi theo người đàn bà khác. Mẹ tần tảo nuôi hai chị em khôn lớn. Cuộc sống của ba mẹ con yên ả trôi qua trong tình yêu thương, đùm bọc dù nhà không có đàn ông. Mọi cái mất đi khi tôi lấy chồng Hằng (29/5/2010 10:17:00 AM)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Khi tôi còn nhỏ cha đã bỏ mẹ đi theo người đàn bà khác. Mẹ tần tảo nuôi hai chị em khôn lớn. Cuộc sống của ba mẹ con yên ả trôi qua trong tình yêu thương, đùm bọc dù nhà không có đàn ông. Mọi cái mất đi khi tôi lấy chồng Hằng (29/5/2010 10:17:00 AM)</strong></p>
<p>Chồng tôi là công nhân xây dựng, quê ở Nghệ An. Đận đó anh thi công công trình gần nơi tôi sống. Quen rồi yêu nhau, chúng tôi nhanh chóng nên vợ nên chồng. Người đời vẫn nói “cái gì nhanh đến cũng sẽ nhanh đi”. Tôi mong hôn nhân của mình cũng ra đi nhanh, nhưng địa ngục ấy vẫn bao trùm lên tôi. Tôi chấp nhận cuộc sống ấy tất cả vì trách nhiệm với đứa con đang mang trong mình.</p>
<p>Làm thợ cắt tóc gội đầu, tôi kiếm không được là bao. Vậy mà lúc nào anh cũng vòi tiền. Anh là chồng nhưng chưa một lần biết lo cho tôi. Dù tôi đang mang thai vẫn bị anh đánh đập. Có lần anh xô làm tôi ngã dúi dụi. Tính gia trưởng, bạo hành thậm tệ ấy, chỉ khi lấy về tôi mới thấy ở anh.</p>
<p>Anh không khi nào về nhà sau giờ làm mà la cà hết quán này đến quán khác. Bước chân vào nhà là nồng nặc mùi rượu. Tôi có bầu hay nôn oẹ, anh chửi mắng tôi làm bộ này kia. Có lần ức quá tôi viết đơn ly dị, anh lập tức cầm dao xấn xổ: “Cô muốn ly dị hả? Tôi chết cho cô xem”. Hoảng quá tôi ngăn anh lại bị dao cứa vào tay, anh dửng dưng nhìn máu chảy. Từ đó tôi không thể nói chuyện ly hôn mà cứ âm thầm chịu đựng.</p>
<p>Không chỉ có vậy, anh còn đưa gái về nhà ngủ, coi như tôi không hề tồn tại. Anh nói tôi nên chấp nhận, đơn giản vì tôi đang mang bầu không đáp ứng được anh.</p>
<p>Con gái tôi chào đời, tôi không thể đi làm nên mọi chi tiêu trong nhà anh bắt đầu lo toan. Anh đưa tôi được vài đồng thì nói tôi đến nhục. Tôi nghĩ đến những ngày tháng anh không đưa cho tôi một đồng mà luôn nã tiền vợ thì anh nghĩ sao? </p>
<p>Anh đi cả ngày, một mình tôi không thể chăm sóc được con lại còn lo cơm nước. Tôi nhờ mẹ ở quê ra chăm cùng thì anh đuổi khéo mẹ tôi về vì sợ nuôi thêm người. Cùng quá, tôi ôm con về nhà mẹ ở Hà Tây.</p>
<p>Được 3 ngày anh về quê xin lỗi mẹ tôi, mục đích là đưa tôi ra ngoài Hà Nội. Anh hứa sẽ chăm sóc hai mẹ con chu đáo. Tôi dằn lòng theo anh ra Hà Nội, vừa bước chân vào căn nhà trọ tôi bị anh tát túi bụi. Con bé con khóc thét anh cũng không động lòng thương. Tôi ngồi ôm con nước mắt lưng tròng, thấy cuộc đời mình sao nghiệt ngã thế.</p>
<p>Người ta vẫn nói, đời con gái thường hay giống mẹ. Cuộc đời tôi cũng sẽ khổ như người mẹ đau thương của tôi. Con gái bé bỏng của tôi đang lớn lên từng ngày, liệu sau này nó có gánh chịu chung số phận? Nhìn về tương lai tôi chỉ thấy một màu đen, không biết mình phải làm gì trong hoàn cảnh này.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/ch%e1%bb%a7-d%e1%bb%81-l%e1%ba%a5y-ch%e1%bb%93ng-hung-b%e1%ba%a1o/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bố đếm từng ngày để được gặp con</title>
		<link>http://duanails.com/b%e1%bb%91-d%e1%ba%bfm-t%e1%bb%abng-ngay-d%e1%bb%83-d%c6%b0%e1%bb%a3c-g%e1%ba%b7p-con/</link>
		<comments>http://duanails.com/b%e1%bb%91-d%e1%ba%bfm-t%e1%bb%abng-ngay-d%e1%bb%83-d%c6%b0%e1%bb%a3c-g%e1%ba%b7p-con/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 May 2010 15:20:39 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc tâm tình]]></category>
		<category><![CDATA[Bố đếm từng ngày để được gặp con]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://duanails.com/?p=4109</guid>
		<description><![CDATA[Khổ thân con tôi quá, suốt ngày phải ở trong một căn phòng vừa chật chội, tối tăm, lại còn ngập nước nữa. Về mùa hè nhiệt độ tăng cao, oi bức, con ở trong đó có nóng lắm không? có khó chịu lắm không con? Trong đó có máy điều hòa nhiệt độ không con? ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Khổ thân con tôi quá, suốt ngày phải ở trong một căn phòng vừa chật chội, tối tăm, lại còn ngập nước nữa. Về mùa hè nhiệt độ tăng cao, oi bức, con ở trong đó có nóng lắm không? có khó chịu lắm không con? Trong đó có máy điều hòa nhiệt độ không con?</strong></p>
<p>Từ ngày con được “hình thành” đến nay đã hơn 3 tháng rồi mà bố con mình vẫn chưa gặp nhau nhỉ. Bố đang ước mong đến một ngày bố con mình gặp nhau và rồi con cất tiếng gọi “bố ơi” hay “bố H đẹp trai ơi” như mẹ con vẫn gọi.</p>
<p>Chắc chắn lúc đó bố sẽ ôm chặt con vào lòng và hôn lên má con. Khi đó, bố sẽ trở thành người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian này.</p>
<p>Con biết không, đúng lúc bố đang thấy cuộc sống nhiều bế tắc, chưa tìm ra lối thoát thì ông trời đã mang con đến cho bố, con là ánh sáng hy vọng, con chính là “nhịp cầu nối những bờ vui”, con chính là động lực giúp bố vượt qua được những khó khăn, thử thách. Cảm ơn con vì đã đến đúng lúc để tiếp sức mạnh cho bố, giúp bố vượt qua những khó khăn, thử thách của mình. Con và mẹ con chính là những tài sản quý giá nhất mà bố có.</p>
<p>Từ ngày có con bố thấy cuộc sống ý nghĩa hơn, bố thấy yêu mẹ con nhiều hơn trước. Bố thấy những mục tiêu trong tương lai của bố rõ ràng hơn trước đó. Niềm mong ước lớn nhất của bố lâu nay là có một gia đình nhỏ &#8211; nơi đó có bố mẹ và con luôn luôn vui vẻ, đầm ấm và thật hạnh phúc. Từ khi có con niềm mong ước đó đang dần dần hiển hiện trước mắt bố. Bố sẽ dạy con những điều hay lẽ phải, sẽ làm tất cả những gì tốt nhất mà bố có thể làm cho con.</p>
<p>Hôm vừa rồi, bố đi gặp người “thầy” của con ở dốc Phụ sản. Ông ấy đã cung cấp những thông tin và hình ảnh của con cho bố. Nghe “thầy” của con kể con khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Nghe nói con đang dự định cuối năm Canh Dần (khoảng cuối tháng 11 gì đó) con sẽ ra ngoài này thăm bố. Bố vui quá đi mất, định nhảy vào ôm chặt lấy ông ấy để cảm ơn ông ấy vì đã cho bố những tin tức và hình ảnh rất sinh động về con. Thầy con còn bảo với bố rằng con càng lớn càng “giống bố”, bố mừng quá. Vì có lần mẹ con bảo con mà giống bố thì tốt vì vừa đẹp trai mà lại giỏi giang lắm tài nữa.</p>
<p>Con cố gắng mạnh giỏi và nhớ giữ lời hứa ra thăm bố, đừng lỡ hẹn với bố con yêu nha. Bố đang rất nóng lòng để được gặp con và đang đếm từng ngày để đến ngày con ra ngoài này thăm bố đấy. Lúc đó con nhớ kể cho bố nghe về hành trình hơn 9 tháng của con ở trong đó nha.</p>
<p>Qua những thông tin và những tấm ảnh mà “thầy” con đưa cho bố thì bố thấy con còn phải trải qua nhiều thử thách lắm, con mới chỉ hoàn thành có 1/3 chặng đường thôi.</p>
<p>Khổ thân con tôi quá, suốt ngày phải ở trong một căn phòng vừa chật chội, tối tăm, lại còn ngập nước nữa. Về mùa hè nhiệt độ tăng cao, oi bức, con ở trong đó có nóng lắm không? có khó chịu lắm không con? Trong đó có máy điều hòa nhiệt độ không con? Nghĩ mà thương con quá!</p>
<p>Rất tiếc là trong hoàn cảnh này bố không thể giúp gì được cho con. Mong con hiểu cho bố và đừng giận bố nhé! Bố hứa sau này sẽ bù đắp lại những thiệt thòi trong giai đoạn này cho con.</p>
<p>Điều duy nhất mà bố có thể làm trong thời gian này là thường xuyên động viên, quan tâm nhiều hơn đến mẹ con. Cũng may cho con, trong hoàn cảnh khó khăn khi không có bố bên cạnh thì con lại có mẹ con bên cạnh chăm sóc. Mẹ con là một người phụ nữ vừa thông minh, vừa xinh đẹp. Mẹ con rất hiểu biết về mọi thứ và cũng rất hiểu con. Đặc biệt là từ khi có con mẹ con chuyển sang nghiên cứu rất nhiều tài liệu liên quan đến vấn đề chăm sóc con cái, để tìm ra những phương pháp chăm sóc con tốt nhất có thể.</p>
<p>Bố cũng vậy, từ mấy hôm nay bố thường xuyên phối hợp với mẹ con, lướt web tìm kiếm các tài liệu như “quá trình phát triển của con qua các giai đoạn”; nghiên cứu “những thực phẩm tốt nhất dành cho con” để con được dùng trong giai đoạn quan trọng này. Ngoài ra, còn nghiên cứu để tránh hoặc hạn chế sử dụng “những thực phẩm có hại hoặc không tốt cho con”…</p>
<p>Con biết không, tình yêu của bố mẹ trải qua thật nhiều thử thách, chông gai và trắc trở, có những lúc tưởng chừng như không thể đến được với nhau. Nhưng nhờ có con đến, con đã mang ánh sáng đến cho cuộc đời bố mẹ, con là niềm tự hào, là nhịp cầu nối những bờ vui, là nguồn động lực giúp bố mẹ vượt qua tất cả những khó khăn, thử thách. Con là tài sản quý giá nhất mà bố mẹ có. Bố mẹ sẽ dành cho con tất cả sự yêu thương, sẽ chăm sóc con khôn lớn thành người, sẽ dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con.</p>
<p>Vì vậy, sau này con khôn lớn hãy biết điều hay lẽ phải, hãy biết yêu thương bố mẹ và đừng làm bố mẹ phải buồn lòng nghe con.</p>
<p>Bố yêu của con!</p>
<p>Phan Huy Hoang</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://duanails.com/b%e1%bb%91-d%e1%ba%bfm-t%e1%bb%abng-ngay-d%e1%bb%83-d%c6%b0%e1%bb%a3c-g%e1%ba%b7p-con/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

